Ta là biểu tiểu thư đến nương nhờ Quốc công phủ, từ nhỏ đã sinh ra với dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn.
Sống cảnh ăn nhờ ở đậu ta học được cách nhìn sắc mặt mà đoán ý, khắp nơi lấy lòng người khác, chỉ sợ một ngày bị đuổi ra khỏi cửa.
Tình cờ, ta nghe cữu mẫu nói với đại biểu ca:
“Cái con Thịnh Tiêm Tiêm đó, sinh ra đã mang gương mặt hồ ly tinh, tác phong y như bọn chốn lầu xanh nhìn là biết chẳng có ý tốt đẹp gì.”
“Cưới vợ phải cưới người hiền đức, con đừng để nó mê hoặc.”
Giọng Dung Tắc nhạt nhẽo:
“Muội ấy quả thực không hợp làm chính thê của những gia đình đàng hoàng. Hài nhi tự có chừng mực.”
Trước khi rời kinh thành, Dung Tắc còn đặc biệt dặn dò ta phải ở yên trong phủ, đừng ra ngoài gây sự chú ý.
Ta sợ bị người ta chán ghét.
Nên sau khi huynh ấy đi, nhân lúc trong phủ đang bàn chuyện hôn sự cho biểu tỷ, ta cũng lại gần:
“Ngoại tổ mẫu, người tìm cho ta một phu quân với được không.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận