Chương 1 - Hồ Ly Tinh Trong Quốc Công Phủ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta là biểu tiểu thư đến nương nhờ Quốc công phủ, từ nhỏ đã sinh ra với dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn.

Sống cảnh ăn nhờ ở đậu ta học được cách nhìn sắc mặt mà đoán ý, khắp nơi lấy lòng người khác, chỉ sợ một ngày bị đuổi ra khỏi cửa.

Tình cờ, ta nghe cữu mẫu nói với đại biểu ca:

“Cái con Thịnh Tiêm Tiêm đó, sinh ra đã mang gương mặt hồ ly tinh, tác phong y như bọn chốn lầu xanh nhìn là biết chẳng có ý tốt đẹp gì.”

“Cưới vợ phải cưới người hiền đức, con đừng để nó mê hoặc.”

Giọng Dung Tắc nhạt nhẽo:

“Muội ấy quả thực không hợp làm chính thê của những gia đình đàng hoàng. Hài nhi tự có chừng mực.”

Trước khi rời kinh thành, Dung Tắc còn đặc biệt dặn dò ta phải ở yên trong phủ, đừng ra ngoài gây sự chú ý.

Ta sợ bị người ta chán ghét.

Nên sau khi huynh ấy đi, nhân lúc trong phủ đang bàn chuyện hôn sự cho biểu tỷ, ta cũng lại gần:

“Ngoại tổ mẫu, người tìm cho ta một phu quân với được không.”

Chương 01

Ngoại tổ mẫu liếc nhìn ta, ánh mắt có chút phức tạp.

“Cháu sao?”

“Vâng.” Ta cúi đầu, giọng lí nhí.

Ta không phải là biểu tiểu thư danh chính ngôn thuận của phủ, mà chỉ là con gái của tiểu thiếp nhà cô gia. Nhờ đích mẫu coi ta như con đẻ, ta mới có thể vin vào nhánh cây cao là Quốc công phủ này.

Thế nên, yêu cầu của ta không cao.

“Gia đình quyền quý ta không dám trèo cao, nếu có thể gả cho một tiểu hộ gia đình, được làm chính thất nương tử là tốt rồi ạ.”

Ngoại tổ mẫu trầm ngâm một lát, gật đầu nói được.

Bà lại bồi thêm một câu:

“Nhưng trước mắt, hôn sự của đại biểu tỷ cháu mới là chuyện quan trọng nhất.”

Ta vui vẻ gật đầu.

Đợi hôn sự của biểu tỷ định xong, là sẽ đến lượt ta.

Biểu tỷ Dung Yên là đích nữ của Quốc công phủ, cữu mẫu rất kén chọn trong chuyện hôn sự của tỷ ấy. Lựa tới lựa lui, chọn đến năm nay mười chín tuổi, mới miễn cưỡng ưng ý Thế tử của Vĩnh Ninh Hầu phủ.

Vì chuyện này, cữu mẫu bảo ta đi xem mắt cùng Dung Yên.

Bà nhìn khuôn mặt đang sưng vù vì dị ứng của ta, hài lòng gật đầu:

“Bộ dạng này của ngươi đúng là vừa khéo, ngươi đi cùng Yên nhi, nhớ lộ mặt ra cho người ta thấy.”

“Xấu xí đến nhường này, rốt cuộc cũng khiến người ta bớt lo.”

Mỗi năm vào mùa hoa liễu bay, mặt ta đều bị dị ứng.

Năm nay cũng không ngoại lệ, mẩn đỏ nổi đầy mặt, khuôn mặt vốn xinh như tiên nữ giờ sưng vù thành đầu lợn.

Cữu mẫu bảo ta đi theo, chính là muốn mượn khuôn mặt xấu xí của ta để làm nền cho vẻ đẹp của Dung Yên.

Nếu ta vẫn giữ nguyên dung mạo ngày thường, cữu mẫu còn lâu mới cho ta ra ngoài xem mắt cùng biểu tỷ.

Bởi vì từ nhỏ, ta đã mang dung mạo quá mức diễm lệ.

Và cũng chính vì khuôn mặt này, ta mới khiến cữu mẫu và Dung Tắc chán ghét.

Chương 02

Hồi ta mới đến Quốc công phủ, người cả viện đều đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía ta, nín thở đánh giá.

“Đây là con gái của tiểu thiếp nhà cô gia đó sao?”

“Bộ dạng này cũng quá… diễm lệ rồi.”

Ngón tay ta xoắn chặt quai tay nải, hận không thể tìm một kẽ đất để chui xuống.

Ta không thích bị người ta bình phẩm từ đầu đến chân, đành cúi gằm mặt, cười gượng gạo.

Tiểu nương từng dặn dò, bình thường phải biết lấy lòng người khác, miệng lưỡi ngọt ngào một chút, có Quốc công phủ chống lưng, sau này mới mong tìm được mối hôn sự tốt.

Thế nên sống cảnh nương nhờ, ta học được cách nhìn sắc mặt người khác, chỗ nào cũng cẩn thận lấy lòng.

Ta và các công tử, tiểu thư trong phủ đều chung sống rất hòa thuận.

Chỉ riêng Dung Tắc là cực kỳ lạnh nhạt với ta.

Dung Tắc là Đại công tử của Quốc công phủ. Huynh ấy sinh ra đã vô cùng xuất chúng, mày kiếm mắt sáng, dáng dấp như trúc, toát lên khí độ thanh quý.

Nhưng mỗi lần nhìn ta, hàng chân mày của huynh ấy luôn hơi nhíu lại, vẻ mặt lạnh tanh.

Huynh ấy hiếm khi nhìn ta, mà nếu có nhìn, cũng là nhíu mày bảo ta ăn mặc cho đoan trang một chút.

Trong lòng ta thấy thật tủi thân.

Còn phải đoan trang thế nào nữa?

Trời tháng Tám nóng nực, ta toàn mặc nhu quần cổ cao, trông chẳng khác gì một bà cụ non. Ăn một miếng bánh cũng phải lấy khăn tay che miệng, chỉ sợ bị chê là thô lỗ.

Cữu mẫu không thích ta.

Bà luôn lầm bầm sau lưng, nói ta mang tướng mạo chiêu ong dụ bướm, là mầm mống họa thủy, chẳng giống con gái nhà đàng hoàng.

Sợ ta quyến rũ Dung Tắc, bà lén lút răn dạy huynh ấy:

“Cái con Thịnh Tiêm Tiêm đó, sinh ra đã mang gương mặt hồ ly, tác phong y như chốn lầu xanh chuyên đi lấy lòng người khác, nhìn là biết chẳng có ý tốt.”

“Cưới vợ phải cưới người hiền, con đừng để nó làm cho mờ mắt.”

Dung Tắc nghiêm túc gật đầu, giọng nói nhạt nhẽo:

“Mẫu thân nói đúng.”

“Muội ấy quả thực không hợp làm chính thê của những gia đình đàng hoàng. Hài nhi tự có chừng mực.”

Những lời này, vô cớ khiến người ta cảm thấy khó xử nhục nhã.

Từ khi vào Quốc công phủ, ta càng thêm sợ những người nhà quyền quý này chê cười ta không đủ đoan trang, nên lúc nào cũng học cách cười không hở răng, đi không động váy.

Cẩn thận từng li từng tí, mệt mỏi vô cùng.

Thế mà chỉ vì xinh đẹp, ta lại bị người ta vô cớ chụp mũ là “hồ ly tinh”, “lầu xanh”.

Đến mức Dung Tắc xuất kinh làm việc, còn phải ngoái lại đặc biệt dặn dò.

Gió xuân thổi qua mái hiên, huynh ấy mặc trường sam màu xanh phong thái đoan chính, ánh mắt rơi trên người ta, giọng điệu lạnh lùng nhưng không cho phép chối từ:

“Lúc ta không có nhà, muội ở nhà cho yên phận, bớt ra ngoài gây sự chú ý đi.”

“Đợi ta về, ta có chuyện muốn nói với muội.”

Ta sửng sốt, vò chặt chiếc khăn tay, cung kính vâng dạ.

Nhưng thực ra trong lòng đã sợ chết khiếp.

Chắc chắn là muốn giáo huấn ta rồi.

Nếu làm cữu mẫu và đại biểu ca ghét bỏ hoàn toàn, e rằng ta sẽ bị quét ra khỏi cửa mất.

Bởi vậy, ngay khi huynh ấy vừa đi.

Lúc ngoại tổ mẫu bàn chuyện hôn sự cho biểu tỷ, ta liền lập tức lại gần.

Chương 03

Dung Yên và Thế tử Vĩnh Ninh Hầu hẹn nhau ở quán trà bên hồ.

Con gái yêu cái đẹp, ta dĩ nhiên không chịu để lộ khuôn mặt xấu xí, bèn đội mịch ly ra ngoài.

Bên hồ, lá sen xanh mướt trải dài vô tận, nước và trời hòa làm một màu.

Lúc chúng ta đến, Bùi Hành An đã ngồi sẵn bên cửa sổ.

Tà dương hắt qua vòm cây, sau lưng là tiếng nước chảy róc rách. Chàng mặc trường sam màu xanh trúc, mi mắt ôn hòa, trông giống như một thư sinh, nhưng quanh người lại toát ra vẻ anh khí.

Nghe đồn Bùi Thế tử không phải loại công tử bột sống trong nhung lụa. Từ khi còn trẻ, chàng đã theo Hầu gia ra chiến trường giết giặc, hiện đang thống lĩnh doanh trại tuần phòng, là một thiếu niên tướng quân.

Vì thế, cữu mẫu cực kỳ hài lòng với mối hôn sự này.

Chỉ còn chờ Dung Yên gật đầu.

Hai người họ ngồi cạnh nhau, thực ra thoạt nhìn rất xứng đôi.

Nhưng lúc gặp mặt, ai nấy đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cứ như đang hoàn thành công vụ.

Dung Yên nói chuyện thi từ ca phú.

Bùi Hành An kể chuyện hành quân đánh trận.

Trống đánh xuôi kèn thổi ngược, ai nói chuyện nấy.

Ta đội mịch ly ngồi ở góc phòng, buồn chán không biết làm gì.

Bên ngoài cửa sổ hoa sen nở rộ khắp hồ, gió thổi qua mang theo hương thơm ngát.

Nhân lúc không ai để ý, ta lén thò tay ra, bốc một miếng bánh hoa quế, rụt vào trong nón lén lút ăn.

Ở Quốc công phủ, tuy mọi người đều gọi ta một tiếng “Tứ cô nương”, nhưng ta không giống như những tiểu thư danh chính ngôn thuận khác, chẳng bao giờ được ăn mấy món ngon lành này.

Trà Dương Giang Xuân Tuyết cũng rất thơm.

Ta mải mê ăn uống, đến mức Dung Yên rời khỏi chỗ từ lúc nào cũng không hay.

Mãi đến khi một giọng nói ôn hòa vang lên trên đỉnh đầu:

“Vị cô nương đội mịch ly này, muốn ăn gì cứ lấy tự nhiên, không cần phải lén lút đâu.”

Ta giật thót mình, suýt nữa thì nghẹn bánh.

Ngẩng đầu lên.

Bùi Hành An đang buồn cười nhìn ta.

Những ngón tay thon dài đẩy một đĩa điểm tâm tới: “Cái này cũng cho cô nương.”

Ta ngớ người.

Chợt nhớ đến Dung Tắc.

Mỗi dịp gia yến, hễ ta ăn uống thả cửa một chút là huynh ấy lại ngồi đối diện, phóng ánh mắt nhàn nhạt qua Ta đang ăn ngon lành, gắp thêm một miếng thịt kho, huynh ấy liền cau mày.

Sau đó còn sai nha hoàn truyền lời, nói con gái không nên tham ăn, tham lam vô độ là mất thanh lịch.

Từ đó trở đi, ngay cả lúc ăn cơm ta cũng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ bị huynh ấy ghét bỏ.

Nhưng ở đây đâu phải là trong phủ, ta chẳng sợ nữa.

Ta rất vui, híp mắt cười cảm tạ.

Bùi Hành An mỉm cười:

“Chỉ là một đĩa điểm tâm thôi, không có gì đáng cảm ơn.”

Ta lại vùi đầu ăn uống, ăn đến no lưng lửng, định bụng đi tìm Dung Yên.

Vừa xuống lầu, đã bị người ta chặn lại.

“Ây dô, đây chẳng phải là Tứ cô nương của Quốc công phủ sao?”

Ta ngẩng đầu lên, nhận ra ngay người nói.

Là thiên kim nhà Chu Thị lang.

Dung Yên quan hệ khá tốt với ta, thỉnh thoảng có đưa ta đi dự thi xã. Có lần Dung Yên làm một bài thơ, cả thi xã khen hay, nhưng Chu Uyển lại không phục.

Cô ta không dám bắt nạt Dung Yên, nên chuyên nhắm vào quả hồng mềm là ta để trút giận, không ít lần làm khó dễ ta.

Cô ta cười khẩy, ánh mắt liếc xéo lên chiếc nón của ta.

“Tứ cô nương chẳng phải là mỹ nhân như tiên sao? Sao hôm nay lại không dám lộ mặt ra ngoài gặp người thế này?”

Ta không muốn sinh thêm rắc rối, cúi đầu định vòng qua.

“Đứng lại!”

Chiếc mịch ly bất ngờ bị cô ta giật tung.

Đúng lúc đó có một đứa trẻ đi ngang qua nhìn thấy ta, liền òa khóc nức nở.

Chu Uyển la lên:

“Ối chao, cái bộ dạng quỷ quái gì thế này!”

Mấy vị tiểu thư đi cùng cô ta cũng lộ rõ vẻ ghét bỏ, hùa theo cười cợt:

“Cứ tưởng xinh đẹp lắm cơ, hóa ra là một con ma chê quỷ hờn.”

“Quốc công phủ nuôi một kẻ thế này, không thấy mất mặt sao.”

Mặt ta nóng ran, hốc mắt phút chốc đỏ ửng.

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên:

“Đây chính là gia giáo của nhà họ Chu đó sao?”

Bùi Hành An không biết đã đi tới từ lúc nào, chàng chắp tay sau lưng, giọng điệu bình thản.

Sắc mặt Chu Uyển biến đổi, đành ngượng ngùng ngậm miệng, hừ một tiếng rồi quay lưng bỏ chạy.

Bùi Hành An đưa chiếc mịch ly cho ta:

“Gió lớn, cô nương đội kỹ vào.”

Ta cầm chiếc nón, hơi chần chừ, cũng không vội đội ngay.

Cữu mẫu vốn dĩ muốn ta lộ mặt ra để có sự đối lập, qua đó làm nổi bật lên vẻ đẹp của Dung Yên. Thế là, ta hào phóng phô ra khuôn mặt xấu xí, toét miệng cười:

“Để Thế tử chê cười rồi, mặt ta đang bị dị ứng, dạo này đều thế cả, không được xinh đẹp như biểu tỷ.”

“Làm ngài sợ rồi, xin lỗi nhé.”

Ánh mắt Bùi Hành An vô cùng ôn hòa: “Cũng không đến nỗi.”

Lúc này Dung Yên cuối cùng cũng phát hiện ra động tĩnh bên này, chạy bước nhỏ tới, giúp ta đội mịch ly lên, buộc chặt dây lại.

Thấy hốc mắt ta vẫn còn đỏ, mặt tỷ ấy liền xị xuống, quay lại trừng mắt lườm Bùi Hành An một cái thật sắc, trách chàng ta chỉ trong nháy mắt đã chọc ta khóc.

“Tiêm Tiêm, chúng ta đi!”

Ta giật giật tay áo tỷ ấy, quay nốt lại, chỉ vào đĩa bánh chưa ăn hết.

“Ta có thể gói mang về không?”

Bùi Hành An sững người một chút.

“Cô nương vẫn chưa ăn no sao?”

“Không phải.” Ta lắc đầu.

“Nha hoàn trong viện của ta chưa từng được ăn mấy món ngon này, ta muốn mang về cho các muội ấy nếm thử.”

Chương 04

Dung Yên không thích Bùi Hành An.

Trên xe ngựa, tỷ ấy thở vắn than dài, mặt mày ủ rũ chê bai loại võ tướng như chàng ta chẳng hiểu phong tình, trầm mặc tẻ nhạt, nói chuyện không hợp ý chút nào.

Còn bảo sau này nếu chàng ta mà đánh vợ thì chắc chắn là đau lắm.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)