Chương 2 - Hồ Ly Tinh Trong Quốc Công Phủ
Ta chớp chớp mắt: “Không đâu, huynh ấy tốt lắm, còn nhường hết điểm tâm cho muội cơ mà.”
Dung Yên bật cười dí ngón tay vào trán ta: “Muội chỉ biết ăn thôi.”
Ta rụt cổ lại, cười hì hì.
Thực ra ta biết, Dung Yên là người học rộng tài cao, người tỷ ấy thích là kiểu thư sinh có thể ngâm thơ đối liễn, chung chí hướng với mình.
Ví dụ như Trương công tử ở Bạch Lộc thư viện.
Hôm nay chịu ra ngoài xem mắt, chẳng qua là không cãi lời được cữu mẫu.
Dung Yên không thích Bùi Hành An, nhưng cữu mẫu lại cực kỳ ưng ý, ép tỷ ấy phải đi qua lại nhiều hơn”.
Nhưng thế là khổ cho ta.
Cữu mẫu không muốn Dung Yên lộ diện quá nhiều ngoài đường, sợ mất đi lễ nghĩa gia giáo, liền bắt ta vác cái khuôn mặt xấu xí này đến Hầu phủ đưa bái thiếp, hẹn Bùi Hành An ra ngoài.
Bị gió thổi dọc đường, mặt ta lại càng lâu khỏi hơn.
Suốt dọc đường, tơ liễu bay rợp trời, mặt ta vừa đỏ vừa sưng, ngứa ngáy khó chịu vô cùng.
Không nhịn được, nước mắt nước mũi thi nhau chảy ròng ròng.
Quản gia của phủ họ Bùi ra đón ta, thấy ta khóc lóc thê thảm, giật nảy mình.
“Cô nương, cô bị sao vậy…”
Quản gia hơi suy nghĩ một lát, rồi trực tiếp mời ta vào sảnh tiếp khách. Ta cởi mịch ly ra, lúc ông ấy nhìn rõ mặt ta, liền hít một ngụm khí lạnh.
Ta sụt sịt mũi, ngại ngùng cười:
“Dị ứng thôi, chê cười rồi.”
Lúc Bùi Hành An bước ra, ta đang gãi tai gãi má.
Vừa thấy chàng, ta chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ cữu mẫu giao, vội vàng đưa bái thiếp qua “Biểu tỷ ta hẹn ngài…”
Chàng không nhận lấy, xoay người sai người gọi đại phu của phủ đến.
Không cho phép ta từ chối.
Đặt bái thiếp sang một bên, giọng nói trầm trầm:
“Để đại phu xem mặt cho cô nương trước đã.”
Đại phu đến rất nhanh, khám mặt ta xong, bảo là bị tà phong nhập thể, cộng thêm dị ứng tơ liễu, phải bôi thuốc cẩn thận.
Thuốc cao thoa lên mát lạnh, cơn ngứa ngáy phút chốc được đè xuống.
Chàng đúng là người tốt, không những gọi đại phu chữa trị cho ta, mà còn phái xe ngựa của phủ đưa ta về nhà.
Ta vội vàng xua tay bảo không cần.
Chàng mỉm cười, giúp ta trùm chiếc mịch ly lại thật kín.
“Tơ liễu khắp thành còn bay rợp thêm một tháng nữa, dạo này gió lớn, mặt cô nương không thể ra gió được nữa đâu.”
Trong lòng ta chợt thấy ấm áp, liên tục nói lời cảm tạ.
Ta cảm thấy Bùi Hành An là một lang quân không tồi, liền về kể những điểm tốt của chàng cho Dung Yên nghe, nhưng Dung Yên chẳng lọt tai chữ nào.
Đến ngày hẹn, Dung Yên không muốn đi.
Ta nhíu mày: “Nhưng mà, bên phía cữu mẫu…”
Tỷ ấy tỏ vẻ chống đối, chu môi nói:
“Vốn dĩ là mẫu thân tự làm chủ, tỷ chẳng muốn gặp lại hắn ta đâu.”
Ta há miệng, rồi lại nuốt những lời định nói vào trong.
Ta đành phải đi chạy vặt một chuyến vậy.
Đội mịch ly ra khỏi cửa.
Thấy người đến là ta, Bùi Hành An có chút bất ngờ:
“Sao lại là cô nương?”
Ta vội vàng truyền đạt lại lời của biểu tỷ:
“Bùi Thế tử, biểu tỷ của ta… cơ thể không được khỏe, hôm nay e là không thể tới phó ước được rồi, tỷ ấy nói để hôm khác sẽ hẹn ngài.”
Nói xong câu này, ta cực kỳ chột dạ, vì cái lý do này nghe quá sức gượng gạo.
Thế nhưng trên mặt Bùi Hành An chẳng có lấy nửa phần giận dữ, ngược lại còn hỏi ta: “Mặt cô nương đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Ta ngẩn người.
“Dạ?”
“Thuốc đại phu đưa lần trước, đã dùng hết chưa?”
“Vẫn… vẫn còn thừa một ít.”
Nói xong, ta lúng túng ngồi ngay ngắn ở một bên.
Lại thấy chàng mỉm cười, trong mắt lóe lên một tia sáng nhạt, lấy từ trong tay áo ra một bình sứ, đưa tới:
“Cái này là thuốc mới phối, đại phu nói dùng tốt hơn loại trước, cô nương cầm lấy đi.”
Ta nhận lấy bình sứ, nắm chặt trong tay, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm áp.
Bất giác mỉm cười:
“Đa tạ Thế tử.”
Chương 05
Để đối phó với cữu mẫu, cứ cách dăm ba bữa, Dung Yên lại bảo ta đi “phó ước” với Bùi Hành An. Cữu mẫu thấy thế rất hài lòng, lại hiếm khi tỏ vẻ hòa nhã với ta thêm một chút.
Nhưng tiếng là “phó ước”, Dung Yên lại bỏ mặc ta giữa đường, bảo ta tự đi tìm Bùi Hành An.
“Vậy còn tỷ, tỷ đi đâu?”
Ánh mắt tỷ ấy lảng tránh, ấp úng: “Tỷ… đi dạo đâu đó thôi, dù sao cũng chẳng muốn gặp tên võ phu kia.”
Nói xong, xách váy chạy biến.
Cứ thế, ta lại phải ngượng ngùng tự mình đến Hầu phủ.
Bùi Hành An dường như đã quá quen với việc Dung Yên thất hẹn, chỉ bất lực cười cười, rồi mời ta vào nhà ngồi một lát.
Mỗi lần đều hỏi thăm vết mẩn đỏ trên mặt ta, lấy đồ ăn cho ta, rồi sai người chuẩn bị xe ngựa đưa ta về.
Cho đến lần thứ năm.
Ta thực sự thấy ngại, định truyền đạt xong là về ngay.
Tiểu tư bên cạnh chàng cười hì hì tiến tới:
“Cô nương có muốn vào nhà ngồi một lát không? Nhà bếp vừa làm xong bánh hoa quế, ăn không hết, cô nương còn có thể gói mang về nữa.”
Ta liếc nhìn Bùi Hành An một cái.
Chàng không nói gì, chỉ cong khóe mắt, trong nụ cười mang theo vài phần dung túng.
Ta nuốt nước bọt.
“… Vậy, vậy ta ngồi một lát thôi nhé.”
Bánh hoa quế quả thực rất ngon, nóng hổi, dẻo mềm lại thơm ngọt.
Bóng liễu đổ dài xiêu vẹo, từng tấc từng tấc bò về phía đông, tiếng ve râm ran thưa thớt dần, chớp mắt đã đến lúc chạng vạng.