VĂN ÁN:
Con gái riêng của chồng đến nhà tôi khi con bé mới mười tuổi.
Mẹ con bé tái hôn, nhưng cha dượng không thích nó.
Con bé kéo theo một chiếc vali cũ, đứng ngoài cửa dè dặt hỏi tôi:
“Dì ơi, con có thể ở đây vài ngày không?”
Tôi dọn cho con bé một căn phòng, rồi mua thêm cho nó và em trai mỗi đứa một bộ quần áo mới.
Nhưng lúc ăn cơm, con bé không dám gắp những món đặt xa chỗ mình. Muốn uống một chai sữa cũng phải hỏi tôi trước.
Mỗi lần xảy ra tranh cãi với em trai, nó luôn là người xin lỗi trước.
“Vì con không phải con ruột.”
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt nó, nói:
“Hai đứa đều là trẻ con, dựa vào đâu mà chỉ mình con phải chịu thiệt?”
“Ở nhà này, ai sai thì người đó xin lỗi.”
Sau này, con bé đã dám chê đồ tôi nấu mặn, cũng dám giành điều khiển tivi với em trai.
Trong buổi họp phụ huynh, giáo viên hỏi tôi là gì của con bé.
Nó đỏ mặt, lí nhí gọi tôi một tiếng:
“Mẹ.”
Năm mười tám tuổi, con bé đỗ đại học ở một thành phố khác.
Ngày chuẩn bị lên đường, nó lại để chiếc vali cũ ở nhà.
Tôi hỏi sao không mang theo.
Nó cười, ôm chầm lấy tôi.
“Mẹ, con còn phải trở về mà.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận