VĂN ÁN:
Năm 1997, tôi cầm trong tay 900 tệ, dốc toàn bộ số tiền mua một mã cổ phiếu chẳng ai thèm.
Đồng nghiệp cười tôi: “Thứ rác rưởi này mà cậu cũng dám mua à? Thà đem tiền mời mọi người một bữa còn hơn.”
Tôi không phục, vì tức khí nên quyết mua bằng được.
Kết quả cổ phiếu giảm liền ba ngày, tôi nản lòng đến mức chẳng buồn nhớ mật khẩu nữa.
Mười một năm sau, công ty chứng khoán đột nhiên gọi điện cho tôi.
“Tài khoản của ông đã ngủ đông trong thời gian dài, cần chính chủ đến làm thủ tục đóng tài khoản.”
Tôi chẳng để tâm, nghĩ cùng lắm chỉ còn vài chục tệ lẻ.
Khi nhân viên quầy mở số liệu ra, ngón tay cô ấy lơ lửng trên bàn phím hồi lâu không nhúc nhích.
Cô ấy quay đầu gọi quản lý tới.
Quản lý nhìn màn hình một cái, tháo kính lau, đeo lại rồi nhìn thêm lần nữa.
Sau đó ông ấy hỏi tôi: “Suốt mười một năm qua ông thật sự chưa từng động vào tài khoản lần nào sao?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận