Chương 6 - Câu Chuyện Của Những Cổ Phiếu Bất Ngờ
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì cửa văn phòng bị đẩy mạnh ra.
La Thiến mặt trắng bệch đứng ngoài cửa.
Trong tay cô ấy cầm một đơn xin chuyển nhượng vừa được in ra.
“Quản lý Tưởng, phần cổ phiếu bình thường trong tài khoản của ông Hàn đang được làm thủ tục chuyển sang tên một người khác.”
08
Quản lý Tưởng giật lấy đơn xin chuyển nhượng.
Thời gian nộp đơn là năm phút trước.
Người nhận chuyển nhượng tên Quách Đại Thành.
Tôi nhìn chằm chằm ba chữ ấy, lửa giận trong ngực lập tức bùng lên.
“Tài khoản đã bị khóa, làm sao hắn còn nộp đơn được?”
La Thiến nói đơn không được gửi từ quầy giao dịch.
Nó đến từ một hệ thống cũ đã ngừng sử dụng nhiều năm.
Khi phòng giao dịch cũ bị sáp nhập, một phần nghiệp vụ lịch sử không được chuyển sang hoàn chỉnh.
Có người sử dụng giao diện cũ để nộp yêu cầu chuyển nhượng ngoài giao dịch.
Đơn này hiện vẫn đang nằm trong hàng chờ xét duyệt.
Quản lý Tưởng lập tức gọi điện cho trụ sở chính, yêu cầu đình chỉ mọi thao tác liên quan đến tài khoản của tôi.
Ông ấy đọc số tài khoản ba lần liên tiếp, giọng càng lúc càng lớn.
Vài phút sau, trụ sở xác nhận đơn đã bị chặn.
32.200 cổ phiếu chưa bị chuyển đi.
Quản lý Tưởng đặt điện thoại xuống, trán đầy mồ hôi.
“Đối phương có bản photocopy căn cước của ông, số thẻ cổ đông cũ và hồ sơ mở tài khoản ban đầu.”
“Còn biết cách sử dụng hệ thống nội bộ.”
“Người bình thường không làm được.”
Tôi quay đầu nhìn La Thiến.
Cô ấy đứng ở cửa, hai tay cứ siết lấy vạt áo.
“Vậy mã nhân viên trên 50.000 tệ, cô giải thích thế nào?”
La Thiến đột ngột ngẩng đầu.
“50.000 tệ gì?”
Tôi kể lại chuyện tối qua.
Nghe thấy con số 0716, sắc mặt cô ấy càng khó coi.
Cô ấy nói hôm kia lúc tan làm, bảng tên từng bị mất trong phòng thay đồ.
Sáng hôm sau, bảng tên lại xuất hiện trong tủ của cô ấy.
Cô ấy tưởng mình nhớ nhầm vị trí nên không báo với cấp trên.
“Còn con dấu của cô?”
“Con dấu vẫn luôn khóa trong ngăn kéo.”
“Người khác có thể lấy được chìa khóa không?”
La Thiến lắc đầu rồi rất nhanh lại khựng lại.
Chiều hôm qua lúc cô ấy vào phòng hồ sơ tìm tài liệu cho tôi, chìa khóa ngăn kéo được đặt trên bàn làm việc.
Trong khoảng thời gian đó, bất kỳ ai đi qua khu vực bên trong quầy cũng có cơ hội lấy nó.
Quản lý Tưởng lập tức bảo bảo vệ kiểm tra camera.
Camera đại sảnh chỉ lưu hình ảnh trong bảy ngày.
Trong hình, sau khi La Thiến rời quầy, một người mặc đồng phục vệ sinh đẩy xe đi ngang qua.
Người đó quay lưng về phía camera, dừng cạnh quầy gần một phút.
Người dọn vệ sinh đeo khẩu trang và đội mũ, từ đầu đến cuối không lộ mặt.
Sau khi quản lý tòa nhà được gọi tới, ông ấy chỉ nhìn một cái đã nói đây không phải nhân viên vệ sinh do họ bố trí.
Hai người thật sự phụ trách vệ sinh phòng giao dịch đều là phụ nữ trung niên.
Bóng người trong camera rõ ràng là đàn ông.
Cảnh sát Trần nhanh chóng dẫn người tới.
Xem xong camera, ông ấy bảo nhân viên kỹ thuật sao chép đoạn ghi hình.
Tôi cũng kể chuyện đêm qua nhận cuộc gọi đe dọa cho ông ấy.
Cảnh sát Trần hỏi rõ thời gian rồi liên hệ cơ quan viễn thông kiểm tra lịch sử cuộc gọi.
Số điện thoại đã được chuyển tiếp, tín hiệu ban đầu đến từ một máy điện thoại công cộng gần ga tàu.
Mỗi ngày ở đó người qua lại đông đúc, rất khó tìm người gọi chỉ dựa vào số điện thoại.
Sau đó cảnh sát Trần đi tìm Quách Đại Thành.
Hai tiếng sau, ông ấy gọi điện nói Quách Đại Thành không có nhà.
Vợ Quách Đại Thành nói chiều hôm qua anh ta đi giao hàng ở tỉnh khác, ít nhất ba ngày nữa mới về.
Nhưng hồ sơ của công ty vận tải cho thấy tuần này Quách Đại Thành hoàn toàn không có chuyến xe nào.
Anh ta nói dối rồi trốn đi.
Tôi đề nghị đến số 46 đường Hồng Kỳ xem thử.
Cảnh sát Trần không đồng ý.
Căn nhà cũ đó đã bị giải tỏa, những người từng sống ở đó đã tản đi nhiều nơi.
Hơn nữa, có người dám xâm nhập hệ thống chứng khoán, phía sau chưa chắc chỉ có Quách Đại Thành.
Trong thời gian điều tra, tài khoản của tôi tiếp tục bị đóng băng.
Kết thúc phiên giao dịch hôm đó, Hằng Nhạc Sinh Học giảm 2,1 tệ.
Giá trị trên sổ sách mất hơn 100.000 tệ chỉ trong một ngày.
Phương Mẫn biết chuyện, xót đến mức không ăn tối.
“Nếu hôm qua bán phần cổ phiếu bình thường trước thì đã không mất nhiều như vậy.”
“Bán rồi, có khi đối phương lại nói anh tiêu hủy chứng cứ.”
“Vậy mình chỉ có thể đứng nhìn nó giảm sao?”
Tôi không trả lời.
Mười một năm trước, tôi không chịu nhận thua, trơ mắt nhìn 900 tệ liên tục teo lại.
Mười một năm sau, tiền trong tài khoản nhiều hơn mấy nghìn lần, vậy mà tôi vẫn không thể động vào.
Tối đó, tôi xem lại toàn bộ tài liệu công ty chứng khoán đưa.
Thay đổi địa chỉ năm 2001.
Đơn xin chuyển nhượng năm 2003.
Khoản rút 50.000 tệ năm 2004.
Giữa mỗi việc đều cách nhau một khoảng thời gian.
Đối phương không giống như nhất thời nảy ý mà giống như vẫn luôn theo dõi tài khoản này.
Phương Mẫn đột nhiên chỉ vào chứng từ rút tiền hỏi: “50.000 tệ là khoản bồi thường đặc biệt, sao Quách Đại Thành lại biết?”
Câu hỏi ấy khiến tôi sững lại.
Năm đó ngay cả chuyện công ty tái cơ cấu tôi còn không biết.
Sau khi rời nhà máy cơ khí, Quách Đại Thành cũng chỉ là một tài xế vận chuyển bình thường.
Trừ khi có người báo trước cho anh ta rằng tài khoản đã có tiền vào.
Tôi gọi cho quản lý Tưởng, hỏi danh sách chi trả khoản bồi thường đó do ai quản lý.
Quản lý Tưởng kiểm tra nửa tiếng rồi nói danh sách do Hằng Nhạc Sinh Học và phòng giao dịch chứng khoán cũ cùng xác nhận.
Người liên hệ phía Hằng Nhạc Sinh Học tên Đỗ Minh Hải.
Cái tên đó chính là người kiểm tra trên chứng từ rút tiền.
“Ông ta vẫn còn ở phòng giao dịch à?”
“Không.”
“Buổi sáng chẳng phải ông nói người kiểm tra vẫn ở đó sao?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Giọng quản lý Tưởng trở nên căng thẳng.
“Tôi vừa vào hệ thống nhân sự kiểm tra lại.”
“Phòng giao dịch của chúng tôi hiện nay đúng là có một người tên Đỗ Minh Hải.”
“Nhưng ảnh và số căn cước hoàn toàn không khớp.”
09
Hai người cùng tên Đỗ Minh Hải khiến tính chất vụ việc hoàn toàn thay đổi.
Trên chứng từ rút tiền năm 2004, người kiểm tra Đỗ Minh Hải khi đó 42 tuổi.
Đỗ Minh Hải hiện tại của Chứng khoán An Thái chỉ mới 35 tuổi.
Hai người có cùng tên nhưng lý lịch hoàn toàn không giao nhau.
Kỳ lạ hơn là khi Đỗ Minh Hải hiện tại vào làm ba năm trước, tài liệu giới thiệu lại đến từ phòng giao dịch cũ.
Ở mục người giới thiệu có chữ ký của Ngụy Hồng Sinh.
Nhưng theo hồ sơ nhân sự, lúc đó Ngụy Hồng Sinh đã chết được bốn tháng.
Sau khi quản lý Tưởng giao tài liệu cho cảnh sát, ông ấy lập tức đình chỉ công việc của Đỗ Minh Hải.
Nhưng khi bảo vệ đi tìm, văn phòng của anh ta đã trống không.
Máy tính vẫn đang bật.
Điện thoại, áo khoác và cốc nước đều để trên bàn.
Trong ngăn kéo còn nửa bao thuốc, thậm chí gạt tàn vẫn còn hơi nóng.
Camera cửa sau cho thấy mười phút trước có một thang máy bảo trì dừng ở tầng bảy.
Cửa thang máy từng mở một lần nhưng hình ảnh bị một túi nhựa đen che khuất.
Đỗ Minh Hải giống như biết trước cảnh sát sẽ tới.
Cảnh sát Trần kiểm tra số điện thoại của anh ta, tín hiệu cuối cùng xuất hiện ở bến xe đường dài Thành Bắc.
Tôi hỏi Đỗ Minh Hải này có phải giả không.
Cảnh sát Trần nói căn cước là thật.
Tên cũng là thật.
Chỉ có điều anh ta có thể đã mượn quá trình làm việc của một người khác.
“Vậy Đỗ Minh Hải năm 2004 là ai?”
“Vẫn đang điều tra.”
Cảnh sát tìm thấy một bức ảnh tập thể mờ nhòe trong hồ sơ cũ.
Ảnh được chụp tại một buổi đào tạo ngành chứng khoán năm 2002.
Ngụy Hồng Sinh đứng ở hàng cuối.
Bên cạnh ông ta là một người đàn ông trung niên đeo kính.
Mặt sau bức ảnh ghi ba cái tên, trong đó có Đỗ Minh Hải.
Tôi nhìn gương mặt ấy, thấy hơi quen nhưng mãi không nhớ ra từng gặp ở đâu.
Phương Mẫn nhìn rất lâu rồi đột nhiên nói người này từng đến tiệm sửa xe.
“Khi nào?”
“Chắc là mùa hè năm 2004.”