Cuộc Chiến Của Những Nàng Dâu
Ta trời sinh hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục cô nương cũng hiếu thắng chẳng kém.
Để hơn ta một bậc, nàng ta gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm mong nhớ.
Ta quay người dùng thủ đoạn ép huynh trưởng được nàng ta tôn kính như thần phải cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, ở đâu cũng phải cung cung kính kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”.
Khiến nàng ta tức đến phát điên.
Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân bị ta tính kế mà có được lại dịu dàng chấp nhận ta.
Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu lại gai góc, nơi nơi nhường nhịn Dung lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh.
Thế nhưng khi Dung lục xảy ra chuyện, phu quân mà ta vẫn luôn tin tưởng lại điều tra ta từ đầu đến cuối:
“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Chưa chắc nàng ấy sẽ không lại nảy sinh ý nghĩ hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Lúc ấy ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta độc ác ích kỷ, chưa từng thật lòng tin tưởng ta.
Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa thêm nửa phần với Dung gia.
Vì thế, khi tin Dung lục xuất giá truyền đến, ta tìm phụ thân:
“Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt, nữ nhi bằng lòng gả.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận