Chương 1 - Cuộc Chiến Của Những Nàng Dâu
Ta trời sinh hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục cô nương cũng hiếu thắng chẳng kém.
Để hơn ta một bậc, nàng ta gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm mong nhớ.
Ta quay người dùng thủ đoạn ép huynh trưởng được nàng ta tôn kính như thần phải cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, ở đâu cũng phải cung cung kính kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”.
Khiến nàng ta tức đến phát điên.
Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân bị ta tính kế mà có được lại dịu dàng chấp nhận ta.
Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu lại gai góc, nơi nơi nhường nhịn Dung lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh.
Thế nhưng khi Dung lục xảy ra chuyện, phu quân mà ta vẫn luôn tin tưởng lại điều tra ta từ đầu đến cuối:
“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Chưa chắc nàng ấy sẽ không lại nảy sinh ý nghĩ hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Lúc ấy ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta độc ác ích kỷ, chưa từng thật lòng tin tưởng ta.
Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa thêm nửa phần với Dung gia.
Vì thế, khi tin Dung lục xuất giá truyền đến, ta tìm phụ thân:
“Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt, nữ nhi bằng lòng gả.”
1
Phụ thân và kế mẫu nhìn nhau.
Không hề tin ta.
Thật ra cũng chẳng trách được họ, dù sao tất cả mọi người đều cho rằng ta trời sinh giỏi tính kế.
Chỉ cần có thể thắng, dù chỉ hươu bảo ngựa, ta cũng có thể mặt không đổi sắc.
“Nhưng Dung gia lục cô nương gả cho Bùi thế tử của phủ Quốc công đấy…”
Kế mẫu nói xong, mượn động tác uống trà để quan sát sắc mặt ta.
Ai mà không biết, bao năm qua ta dốc hết tâm sức, nguyện vọng lớn nhất chính là được gả vào Bùi gia.
Giờ đây người được ta đặt nơi đầu quả tim lại bị Dung Đào cướp mất—
Ta cười, bình thản hỏi ngược lại:
“Ngày tháng là tự mình sống, mẫu thân nhắc người khác làm gì?”
Phụ thân rất tán thành lời ta, vẻ mặt đầy vui mừng:
“Lang Hoa hiểu chuyện rồi.”
2
Kế mẫu có ý châm ngòi, sai người đưa thiệp mời hôn yến của Dung Đào đến.
Thiệp mời do chính tay Bùi Thanh Việt viết.
Từng nét từng chữ đều đủ thấy người cầm bút coi trọng thế nào.
Kiếp trước, ta xé nát thiệp mời.
Thay bộ váy áo rực rỡ nhất rồi đến hôn yến của Dung Đào.
Ta chẳng quan tâm người khác bàn tán về mình thế nào.
Chỉ quan tâm liệu ta có thể đè Dung Đào xuống một bậc hay không.
Cho đến khi tận mắt nhìn thấy Bùi Thanh Việt ngay cả việc để Dung Đào bước qua chậu lửa cũng không nỡ, tự mình bế nàng lên.
Ta liền biết, mình đã thua hoàn toàn.
Ta cắt nát váy áo, sai người dò hỏi hành tung của Dung đại công tử.
Dùng thủ đoạn khiến chàng uống rượu có mê dược, rồi ở cùng chàng trong một gian phòng suốt cả đêm.
Dung Hành muốn dùng cách khác bồi thường cho ta.
Nhưng ta lấy tính mạng ép buộc, khiến chàng không thể không cưới ta.
Dung đại công tử phong thái thanh cao, khí chất xuất chúng.
Là mẫu mực của con cháu thế gia, cũng là người trong mộng của vô số quý nữ.
Một người tựa đóa hoa cao ngạo ngồi trên thần đàn như vậy, lại bị ta một tay kéo xuống.
Dung Đào biết chuyện, tức đến mức suýt hộc máu.
Nhưng đến ngày ta thành thân, nàng vẫn buộc phải cùng Bùi Thanh Việt hành lễ, nghiến răng gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”.
Mấy ngày ấy, ta ngay cả nằm mơ cũng suýt cười tỉnh.
3
Nhưng ta vẫn chưa thắng hoàn toàn.
Bởi vì Dung Hành không thích ta.
Đêm động phòng, chàng chẳng nhìn ta lấy một lần đã đi thư phòng.
Ta rất hiếm khi gặp được chàng.
Nhưng ta chẳng để tâm.
Vẫn ngày ngày căng thẳng thần kinh, quan sát từng người trong Dung gia.
Dung gia con cháu đông đúc, ta nghĩ những chuyện dơ bẩn chắc chắn không ít.
Ta nghiêm trận chờ đợi, nhưng chẳng chờ được gì.
Ta đã nghĩ sai.
Dung gia không phải hang sói.
Ai nấy đều hòa nhã.
Huynh đệ hòa thuận, chị em dâu thân thiết.
Dung Hành lạnh nhạt với ta, nhưng mỗi khi về nhà vẫn sẽ thay y phục, đến thỉnh an trước, rồi chơi cùng đám đệ muội quấn lấy chàng.
Ngay cả Dung Đào đã xuất giá, ta cũng thường nghe người Dung gia nhắc tới.
Cách vài ngày, Dung phu nhân lại sai ma ma bên cạnh đến thăm nàng, dạy nàng quản lý việc nhà, khuyên giải những lúc nàng không vui.
Sao trên đời lại có một gia đình như vậy?
Sao lại có một người mẹ như thế?
Ta kinh ngạc, nghi hoặc, không sao hiểu nổi.
4
Sau đó, ta bắt đầu vô thức muốn đến gần bọn họ.
Giống như con thiêu thân liều mạng lao về phía hơi ấm đủ sức thiêu mình thành tro.
Nhưng thanh danh của ta không tốt, lại thường xuyên đối đầu với Dung Đào.
Người Dung gia không thích ta.
Mỗi khi cả nhà ăn uống vui chơi, ta chỉ có thể ngồi một mình trong góc.
Chỉ có Dung phu nhân, vì cảm thấy có lỗi với mẫu thân ta nên thường xuyên đến thăm ta.
Ta tham luyến chút hơi ấm ấy, nhưng cũng vì thế mà bất an.
Ta lại thua rồi.
Trở về phòng, ta mở một vò rượu, uống say đến bất tỉnh nhân sự.
Hạ nhân vội vàng gọi Dung Hành về.
Ta liền túm lấy tay áo chàng mà khóc.
Hết lần này đến lần khác gọi mẫu thân, đau lòng nói:
“Ta không muốn luyện chữ nữa, ta cũng không muốn đánh đàn nữa.”
“Cả đời này ta cũng chẳng thắng nổi Dung Đào. Nàng ấy có ca ca, có mẫu thân, còn ta chẳng có gì cả.”
Mẫu thân ta từ nhỏ đã mất mẹ, bà và Dung phu nhân là bạn khuê phòng thân thiết.
Hai người cùng vào cung, Dung phu nhân vô tình cầm nhầm lễ vật mà mẫu thân ta đã dày công chuẩn bị, được công chúa yêu thích, nhờ đó có được một mối hôn sự tốt.
Mưu tính của mẫu thân thất bại, lại không có ai chống lưng, bị mẹ kế gả cho phụ thân khi đó chỉ là quan ngũ phẩm.
Hai người từ đó tuyệt giao.
Sau này mẫu thân sinh ra ta, Dung phu nhân sinh ra Dung Đào.
Oán hận cứ thế theo huyết mạch truyền xuống.
Để đè Dung Đào xuống một bậc, mẫu thân có thể ép ta làm bất cứ chuyện gì.
Ngay cả khi sắp tắt thở, bà vẫn siết chặt tay ta.
Trong cổ họng phát ra từng tiếng khò khè, bà gào lên:
“Lang Hoa, thắng Dung Đào! Nhất định phải thắng Dung Đào!”
Mẫu thân chết rồi, mắt vẫn không nhắm.
Đôi mắt khô cằn đen trắng của bà vẫn nhìn ta chằm chằm.
Ngày hay đêm, xuân hạ thu đông.
Ta đều không cách nào thoát khỏi nó.
Những chuyện cũ ấy, Dung Hành cũng biết đôi chút.
Đó là lần đầu tiên chàng ôm ta.
Chàng ôm ta vào lòng như ôm một đứa trẻ, nhẹ giọng dỗ dành:
“Lang Hoa đừng khóc, Lang Hoa rất giỏi, giỏi hơn Dung Đào nhiều lắm.”
Lời khen mà cả đời mẫu thân chưa từng cho ta, Dung Hành lại cho ta.
Ta không thể tự kiềm chế mà yêu chàng.
5
Từ ngày ấy, Dung Hành bắt đầu đối xử với ta như một người thê tử thật sự.
Việc đầu tiên sau khi chàng trở về đã biến thành đi tìm ta.
Chàng vẽ mày chải tóc cho ta, cùng ta pha trà ngắm hoa.
Thỉnh thoảng ta cũng để lộ chút trẻ con, gối đầu lên đùi chàng làm nũng, không cho chàng đến nha môn.
Người Dung gia cũng dần thân thiết với ta.
Đám trẻ ríu rít gọi ta là tẩu tẩu, cùng ta đá cầu, bắt bướm.
Sau đó, ta mang thai.
Trên dưới Dung gia gần như coi ta như tròng mắt mà chăm sóc, sân viện của ta ngày nào cũng người đến người đi, náo nhiệt vô cùng.
Khoảng thời gian ấy, lần đầu tiên ta biết có một gia đình là cảm giác thế nào.
Cho đến khi ta mang thai tháng thứ tám, Dung Đào cũng truyền tin vui.
Nàng đến báo hỷ, nói có thể nàng đang mang song thai.
Lúc ấy chúng ta đã hòa giải, ta còn hẹn với nàng sau này sẽ định thông gia từ nhỏ cho bọn trẻ.
Nhưng ngay đêm đó, nàng sảy thai.
Nơi nàng ngã xuống có ngọc bội mà ta đã đánh mất.
Có hạ nhân nhỏ giọng nói:
“Thiếu phu nhân trước giờ luôn muốn hơn lục cô nương một bậc. Lục cô nương mang song thai, còn thai của thiếu phu nhân thì đâu phải…”
Đối diện với ánh mắt mọi người nhìn tới, ta như rơi xuống hầm băng.
Ngọc bội đúng là của ta bị mất.
Nhưng bất kể trước đây hay bây giờ, ta chưa từng có ý định hại Dung Đào.
Dung Hành nghiêm trị đám hạ nhân nhiều chuyện, bảo ta an tâm dưỡng thai.
Chàng nói chàng tin ta, bảo ta đừng sợ.
Ta yên lòng.
Cho dù tất cả mọi người đều nghi ngờ ta cũng chẳng sao, ta chỉ cần Dung Hành tin ta.
Đêm ấy, ta mang canh bổ đến cho Dung Hành, lại nghe thấy chàng nói với phụ thân mình:
“Lang Hoa trời sinh cố chấp. Mấy năm gần đây tuy đã thay đổi, nhưng chưa chắc nàng ấy sẽ không ra tay với Đào Đào.”
“Phụ thân, vẫn nên sai người điều tra nàng ấy đi.”
Bát canh trong tay ta rơi xuống vỡ tan.
Ta trượt chân rơi xuống hồ, vì vậy sinh non.
Sau ba ngày ba đêm, đứa trẻ chết trong bụng ta.
Ta mất máu quá nhiều, cũng không sống nổi nữa.
Khi chỉ còn lại một hơi thở, ta nhìn thấy Dung Hành trước giờ luôn đoan chính tự giữ, toàn thân dính đầy máu của ta, ánh mắt hoảng loạn đau khổ.
Chàng quỳ trước giường, siết chặt tay ta, cầu xin ta đừng rời khỏi chàng.
Thật thâm tình.
Ta cười, dùng chút sức lực cuối cùng nói:
“Dung Hành, dáng vẻ giả dối của chàng thật khiến người ta buồn nôn.”
6
Ta ghét nhất những kẻ phụ lòng ta.
Vì vậy đời này, ta không định gặp lại Dung Hành.
Hôn yến của Dung Đào, ta cũng không định tới.
Nhưng tiệc mừng thọ của hoàng hậu thì không thể tránh.
Cũng may nam nữ quyến không ngồi cùng một chỗ, ta sẽ không gặp Dung Hành.
Để tránh cả Dung Đào, sau khi diện kiến hoàng hậu, ta liền trốn đến bên Thái Dịch Trì.
Nước hồ mát lạnh, bốn phía yên tĩnh.
Ta vén tay áo đưa tay nghịch nước.
Nước bắn tung tóe, từng vòng gợn lan ra, rồi phản chiếu một gương mặt lạnh nhạt đầy chán ghét khác.
Một người ta không ngờ tới nhất—
Bùi Thanh Việt.
Bùi phu nhân chính là vị công chúa mà năm xưa mẫu thân ta muốn lấy lòng, Bùi Thanh Việt là con trai độc nhất của bà.
Mẫu thân bắt ta học cung quy lễ nghi cùng cầm kỳ thi họa.
Bà nói với ta, gả vào Bùi gia, lấy được lòng công chúa chính là ý nghĩa tồn tại của ta.
Thế nên ta học ca vũ mà Bùi Thanh Việt thích, y phục cũng mặc màu mà Bùi Thanh Việt yêu thích nhất.
Bùi Thanh Việt nói muốn cưới một cô nương tươi sáng đoan trang, ta liền luyện lễ nghi đến mức hoàn mỹ, nửa canh giờ cũng có thể giữ nụ cười trên mặt không thay đổi chút nào.
Thế nhưng Bùi Thanh Việt nói chàng thích Dung Đào, bảo ta đừng dây dưa với chàng nữa.
Chàng còn nói:
“Từ Lang Hoa, cô không cảm thấy mình rất đáng sợ sao?”
7
Ta buông tay áo, quy củ hành lễ:
“Bùi thế tử.”
“Từ Lang Hoa, sao cô biết ta và Đào Đào hẹn gặp nhau ở đây?”
Bùi Thanh Việt cảnh giác nhìn ta:
“Hôm nay là sinh thần của nương nương, cô đừng làm loạn!”
Dáng vẻ như gặp phải đại địch, cứ như một khắc sau ta sẽ làm ra chuyện kinh thế hãi tục nào đó.
Tuy rằng trước đây ta đúng là sẽ làm như thế.
“Thế tử hiểu lầm rồi. Ta chỉ vô tình đi nhầm đến đây, giờ sẽ rời đi.”
Ta cụp mắt, khom người hành lễ rồi quay lưng rời khỏi.
Từng lời nói cử chỉ đều không còn nửa phần tranh cường hiếu thắng, có thù tất báo như trước.
Ánh mắt Bùi Thanh Việt vẫn dán chặt vào lưng ta.
Ta vừa định bước ra khỏi cụm giả sơn thì chợt nghe phía trước truyền đến tiếng nữ tử cười đùa.
Gay rồi!
Ta và Bùi Thanh Việt nhìn nhau.
Chàng tức giận nói:
“Từ Lang Hoa, cô còn nói mình không giở thủ đoạn!”
“Thế tử yên tâm, ta sẽ không phá hỏng nhân duyên tốt đẹp của chàng và Dung lục.”
Ta mím môi, mặc kệ khe giả sơn chật hẹp, nghiến răng chen vào trong.
Dưới chân trượt một cái, ta nhắm mắt lại, nhưng không ngã xuống.
Mà lại rơi vào một vòng tay mang theo mùi mực quen thuộc.
Ta đột ngột ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt lạnh lùng.
“Cô là ai?”