Chương 2 - Cuộc Chiến Của Những Nàng Dâu
Chàng trở tay nắm lấy cổ tay ta, ép ta dựa vào giả sơn.
Hơi đau.
Ta nhíu mày, hít sâu một hơi:
“Từ Lang Hoa của Từ gia, nhận lời mời đến dự tiệc mừng thọ của nương nương, vô tình lạc vào đây. Xin các hạ buông tay.”
Ta giả vờ không quen Dung Hành.
Thế nhưng khi nghe thấy tên ta, chàng đột nhiên khựng lại.
Nơi này thật sự quá chật, ta và Dung Hành mặt đối mặt, thân thể gần như áp sát vào nhau, vô cùng khó xử.
Ta hơi ngả người ra sau, lại chợt có một giọt nước rơi xuống mí mắt dưới.
Giọt nước lạnh lẽo theo má trượt xuống, thoáng nhìn như nước mắt.
Ta vô thức ngẩng đầu, nhìn thấy Dung Hành đang nhíu mày nhìn ta.
Sắc mặt chàng bình tĩnh, nhưng giữa đôi mày lại ẩn chứa một tia bi thương.
Nơi đáy mắt còn đọng một giọt lệ sắp rơi mà chưa rơi.
Dung Hành… khóc sao?
Trong lúc ta còn ngẩn người, một quả cầu xúc cúc chậm rãi lăn vào.
Ta đối diện với đôi mắt của Dung Đào.
Một khắc sau, phía trên Thái Dịch Trì vang lên một tiếng thét:
“Từ Lang Hoa, cô đã làm gì huynh trưởng ta!?”
8
Ta giải thích mình chỉ đi ngang qua không hề làm gì Dung Hành.
Nhưng chẳng ai tin.
Dung Đào hận không thể tự tay lóc thịt ta:
“Huynh trưởng ta khóc rồi! Từ bao giờ huynh ấy từng rơi nước mắt! Rốt cuộc cô đã làm gì!?”
Dung Hành rõ ràng còn chưa quen biết ta, làm sao ta biết vì sao chàng khóc.
Ta hơi đau đầu, lần đầu tiên hiểu thế nào gọi là nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
“Đào Đào, Từ cô nương chưa từng làm gì ta.”
Dung Hành thay y phục từ hậu điện đi ra, hành lễ với hoàng hậu:
“Hôm nay là thọ yến của nương nương, bệ hạ lệnh thần âm thầm bảo vệ nương nương.”
“Trong cung trống trải, thần liền ẩn thân trong giả sơn. Không ngờ lại bị Từ cô nương hiểu lầm là thích khách, mới kinh động đến nương nương.”
Chàng đang giúp ta sao?
Ta sững người, ngẩng mắt nhìn Dung Hành.
Chàng vẫn mang dáng vẻ lạnh nhạt như cũ.
“Lang Hoa.”
Giọng hoàng hậu kéo ta tỉnh lại, ta vội cúi đầu:
“Thần nữ có mặt.”
Hoàng hậu hiền từ nhìn ta, nhẹ nhàng chỉ vào Dung Hành:
“Con thấy Dung đại công tử thế nào?”
Ta sững ra:
“Dung công tử rất tốt.”
Hoàng hậu hài lòng gật đầu:
“Vậy bổn cung ban hôn con với hắn, con có bằng lòng không?”
Ta theo bản năng nhìn về phía Dung Hành.
Vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng không thấy bài xích hay chán ghét.
Ta thu ánh mắt lại, cung cung kính kính dập đầu:
“Tạ ơn nương nương ban ân. Chỉ là thần nữ dung mạo tầm thường, thật sự không xứng với Dung công tử.”
9
Ta cắn răng từ chối rất lâu mới khiến hoàng hậu từ bỏ ý định ban hôn.
Phụ thân ta hiện giờ tuy làm quan tam phẩm, nhưng ta lại không được hoàng hậu yêu thích bằng Dung Đào.
Vì sao bà đột nhiên muốn ban hôn cho ta?
Ta vừa đi vừa suy nghĩ.
Cổ tay chợt bị người nắm lấy.
Ta theo bản năng quay đầu.
Lại là Dung Hành vốn đã rời đi.
Chàng nhìn ta, hàng mi hạ xuống, phủ thành một mảng bóng tối nhàn nhạt.
Ta tưởng chàng đến hỏi tội.
Nhưng điều chàng hỏi lại là:
“Vì sao cô không muốn gả cho ta?”
Hôm nay chuyện lạ xảy ra liên tiếp.
Dung Hành vốn ôn hòa mà xa cách, coi trọng lễ nghi nhất.
Giữa nơi đông người lại nắm tay một cô nương, thật không giống chuyện chàng sẽ làm.
Ta nhìn chàng, nhẹ giọng nói:
“Công tử, Lang Hoa và công tử vốn không quen biết.”
Dung Hành mím môi, chậm rãi buông bàn tay đang siết cổ tay ta:
“…Xin lỗi, là Dung mỗ thất lễ.”
Chàng hành lễ với ta, chậm rãi quay người rời đi.
Ánh mặt trời đang rực rỡ, gió mát thổi chuông gió dưới mái hiên rung lên.
Ta không động đậy, đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cao thẳng của chàng.
Dung Hành sinh ra trong thế gia quyền quý, từ nhỏ đã đeo ngọc rủ tua, là một quân tử thanh lãnh nghiêm cẩn.
Mười ba tuổi đỗ tiến sĩ, mười bảy tuổi vào quân doanh rèn luyện, hiện giờ đã là tâm phúc của thiên tử.
Kiếp trước nếu không có ta chen ngang, hẳn chàng sẽ cưới một quý nữ đoan trang dịu dàng, sinh con dưỡng cái, thuận lợi sống hết cuộc đời tôn quý.
Đời này, cứ để ta tự tay đưa mọi thứ trở lại đúng quỹ đạo.
Yêu hận tình thù, ân ân oán oán, cứ để tất cả theo gió mà đi.
10
Ta trở về nhà, kế mẫu lại ân cần tìm tới.
Bà đã nghe tin ta từ chối ban hôn của hoàng hậu từ sớm.
“Người Dung gia ai nấy đều ra vẻ đạo mạo, Lang Hoa quả nhiên sáng suốt.”
Bà lấy ra một bức họa:
“Đây là phu quân mà ta và phụ thân con chọn cho con, con trai độc nhất của Bình Xương bá, Tạ Phùng Tuyết.”
“Tháng sau bệ hạ tổ chức giải xúc cúc, phần lớn công tử trong kinh đều sẽ đến, con không bằng tới xem người trước.”
Phủ Bình Xương bá từng theo Thái tổ chinh chiến giành thiên hạ.
Tuy có tước bá, nhưng đã suy tàn từ lâu.
Hoàn toàn không thể so với hai nhà quyền quý mới nổi là Bùi gia và Dung gia.
Tạ Phùng Tuyết, một kẻ ốm yếu bệnh tật lại què chân.
Các cô nương chờ xuất giá trong kinh tránh còn không kịp, đúng là lựa chọn tốt để kế mẫu khiến ta khó chịu.
Nhưng ta không từ chối.
Dù sao phủ Bình Xương bá vắng vẻ đến đáng thương, nghe nói trên dưới cả phủ cộng lại cũng chưa tới mười người.
Gả sang đó trái lại còn được thanh tĩnh.
11
Trước giải xúc cúc là hôn yến của Dung Đào.