Chương 8 - Cuộc Chiến Của Những Nàng Dâu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Được thôi. Huynh giúp ta nhiều như vậy, ta không có gì báo đáp, vậy gả cho huynh là được.”

Tiểu cô nương chẳng hề biết xấu hổ, còn đường hoàng nói:

“Ngày mai huynh tới đón ta đi, chúng ta về nhà sống cho tốt.”

Vốn chỉ là một câu nói đùa, nhưng ngày hôm sau Tạ Phùng Tuyết lại như ma xui quỷ khiến lên núi từ rất sớm.

Thế nhưng tìm khắp mọi nơi trên núi cũng không thấy bóng dáng nàng đâu.

Tạ Phùng Tuyết tức đến bật cười, thề nhất định phải bắt tiểu lừa đảo này trở về.

26

Năm đó ta còn tưởng chuyện chàng nói mình không chết nữa mới là nói đùa.

Ta cười ngượng:

“Đều tại khi ấy người nhà đến đón ta quá vội, ta quên để lại cho chàng đôi lời.”

Tạ Phùng Tuyết cười đầy ý vị, thong thả nói:

“Tiểu lừa đảo, nàng biết chiếu ngục thẩm vấn phạm nhân thế nào không?”

Chân ta mềm nhũn, suýt quỳ xuống.

Nhưng Tạ Phùng Tuyết đã đứng dậy, chậm rãi bước vào phòng ta.

“Chiếu ngục đối phó với mỗi phạm nhân đều có những thủ đoạn khác nhau khiến bọn họ sống không bằng chết. Những hình phạt ấy đều do một tay ta đặt ra.”

Tạ Phùng Tuyết đến trước giường ta, dùng cuộn sách trong tay nâng cằm ta lên, hứng thú quan sát ta rồi dịu dàng nói:

“Để ta nghĩ xem, đối phó với một tiểu lừa đảo như nàng thì nên dùng thủ đoạn nào…”

Chàng càng lúc càng đến gần, ta cụp mắt không dám nhìn:

“Tạ Phùng Tuyết, ta chính là vị hôn thê của chàng đấy.”

Chàng khẽ cười:

“Vậy dùng thủ đoạn đối phó với vị hôn thê là được.”

Ta sững người, khóe môi đã được chàng nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn.

Chàng áp chóp mũi vào ta rồi cười:

“Ta chỉ là một tên què không lấy nổi tức phụ, sao dám dùng bạo lực với vị hôn thê chứ?”

Mặt ta đỏ bừng từ trong ra ngoài.

Sao trên đời lại có người xấu xa đến vậy!

27

Sáng sớm hôm sau, nghe nói hoàng hậu có dấu hiệu tỉnh lại, ta vội vàng vào cung tạ tội.

Hoàng hậu không hề giận lây sang ta, trái lại còn giữ ta ở trong cung vài ngày.

Bà sợ ta bị người khác làm khó, muốn che chở cho ta đôi chút.

Ta không hiểu:

“Thần nữ và nương nương vốn chẳng có giao tình, vì sao nương nương lại giúp thần nữ?”

Hoàng hậu nhìn ta, do dự nói:

“Chuyện này có liên quan tới mẫu thân con. Con muốn nghe không?”

Ta ngây người tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

Rất lâu sau mới cứng nhắc gật đầu.

“Mẫu thân con không chết vì bệnh nặng, mà là vì nữ nhi của ta.”

Ta sững ra:

“An Bình công chúa? Nhưng công chúa… chẳng phải đã mất từ lâu rồi sao?”

“An Bình mười sáu tuổi gả tới Ngô thị ở Lũng Tây, mười tám tuổi chết trong trận hỏa hoạn tại tẩm điện. Đây chỉ là những gì người ngoài biết.”

Hoàng hậu thấp giọng nói:

“Nữ nhi ta xuất giá đến Lũng Tây, nhưng tên nam nhân Ngô gia ấy lòng lang dạ sói, hà khắc với con bé.”

“Hắn mặc cho một thị nữ được sủng ái lừa trên giấu dưới, hại con ta mất một đứa trẻ.”

“Mỗi năm ta chỉ được gặp nó một lần, mỗi năm nó lại gầy đi một chút. Tim ta như muốn vỡ nát, ta cầu xin hoàng thượng cho công chúa ở lại, nhưng hoàng thượng lại bảo ta phải lấy đại cục làm trọng.”

Nói tới chỗ đau lòng, hoàng hậu nghẹn ngào:

“Ta không muốn cái gì gọi là đại cục cả, ta chỉ muốn nữ nhi của mình.”

“Lúc ta tuyệt vọng nhất, chính mẫu thân con tìm đến ta, nghĩ cho ta một biện pháp.”

“Đối ngoại tuyên bố công chúa mắc bệnh truyền nhiễm, không cho người ngoài tới gần, sau đó giả tạo một trận hỏa hoạn trong cung điện, tìm một thi thể có vóc dáng tương tự công chúa để thay thế.”

Ta đã đoán được kết quả:

“Người được chôn trong hoàng lăng thật ra là mẫu thân ta?”

Hoàng hậu gật đầu:

“Mẫu thân con nói bà ấy không còn sống được bao lâu, được chôn trong hoàng lăng cũng xem như vinh dự lớn lao. Chỉ đáng thương nữ nhi còn nhỏ đã mất mẹ, bà ấy chỉ cầu xin ta sau này chăm nom con đôi chút, tìm cho con một nhà chồng tốt.”

Chẳng trách phụ thân và kế mẫu tuy lạnh nhạt với ta nhưng chưa bao giờ thật sự hà khắc.

Thật buồn cười.

Ta trở thành một kẻ điên cố chấp méo mó là vì bà, nhưng ta có thể bình an trưởng thành cũng là nhờ bà.

28

Ta trở về nhà, bước vào từ đường.

Bài vị của mẫu thân dựng giữa chính điện, nến cháy leo lét bốn phía, giống từng đôi mắt âm u.

Ta bước tới, lấy bài vị xuống.

Ta có rất nhiều lời muốn nói.

Oán hận.

Độc ác.

Tủi thân.

Tại sao?

Tại sao bà lại đối xử với ta như vậy?

Khiến ta yêu đến đau đớn, muốn hận lại thấy áy náy.

Trong lồng ngực như có một thứ gì nghẹn cứng, ta khóc không được, cũng chẳng nói thành lời, chỉ có thể khó nhọc hít thở.

Cửa lớn từ đường đột nhiên mở ra.

Tạ Phùng Tuyết dường như vội vàng chạy tới, hơi thở còn bất ổn, kéo ta vào lòng ôm chặt.

“Ai dạy nàng, chịu oan ức là phải trốn đi, nửa phần cũng không chịu để người khác nhìn thấy?”

Chàng dịu dàng vuốt bên má ta, khẽ thở dài:

“Lang Hoa, đừng nhịn nữa, khóc ra có được không?”

Ta nghiến chặt răng im lặng, toàn thân run lên.

Chàng không nói thêm, chỉ nắm lấy tay ta, yên lặng ở bên.

Một lúc lâu sau, ta bình tĩnh lại, khẽ nói:

“Tạ Phùng Tuyết, thật ra ta không phải một cô nương tốt.”

“Chàng cũng biết mà, trước đây ta cứ chạy theo Bùi Thanh Việt, mấy tháng trước còn gây ra chuyện với Dung Hành.”

“Ừ, ta biết.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)