Chương 7 - Cuộc Chiến Của Những Nàng Dâu
Bệ hạ gọi chàng là thần tướng do trời ban, ban đan thư thiết khoán, bổ nhiệm chàng làm Chỉ huy sứ Ngũ Thành Binh Mã Ty kiêm Loan Hạc Vệ, cho phép vào cung không xuống ngựa, lên Kim điện không tháo đao.
Thiếu niên thành danh, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Sau đó xảy ra một tai nạn, chàng bệnh nặng một trận, tổn hại căn cơ, chân cũng thành tàn phế một nửa.
Chàng tự xin từ quan nhưng bệ hạ không đồng ý, chỉ cho phép chàng không phải vào triều.
Từ đó chàng sống kín tiếng, rất ít khi xuất hiện.
Một đời thiên kiêu cứ thế âm thầm lui khỏi ánh sáng.
23
Sau khi Dung Hành rời đi.
Tạ Phùng Tuyết sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ban đêm lẻn vào Từ phủ, canh giữ trước cửa phòng ta.
Cửa sổ không đóng kín, ta qua khe hở nhìn thấy chàng đang lười biếng lật sách.
Ánh trăng trượt từ vầng trán trắng lạnh của chàng xuống đôi môi nhạt màu cùng cổ tay hiện rõ mạch máu xanh.
Một người trông gần như yếu ớt như vậy, trước đây thật sự từng là một tiểu tướng quân sao?
Trong sâu thẳm ký ức, hình như quả thật có một người như thế.
Ta do dự một chút rồi nhỏ giọng hỏi:
“Tạ Phùng Tuyết, chàng từng đến Lạc Mai Phong chưa?”
Người ngoài cửa sổ khựng lại, sau đó quay sang nhìn ta, nhướng mày:
“Tiểu lừa đảo, cuối cùng cũng nhớ ra ta rồi?”
Ta mím môi, thấp giọng nói:
“Đó là lúc ta nhếch nhác nhất, chàng có thể quên đoạn ký ức ấy đi không?”
Năm ấy ta vẫn còn là một đứa trẻ, bị mẫu thân cạo trọc tóc rồi ném vào am ni cô trên Lạc Mai Phong, chịu đủ hà khắc và ánh mắt lạnh lùng, suýt chết đói.
Ký ức mà cả đời này ta căm ghét nhất lại có cả lần đầu ta và Tạ Phùng Tuyết gặp nhau.
Tạ Phùng Tuyết khẽ thở dài.
Ta tưởng chàng sẽ an ủi ta, không ngờ chàng lại nói:
“Đúng là trùng hợp, đó cũng là lúc ta sa sút nhất.”
“Bởi vì khi ấy, ta vốn lên đó để tìm chết.”
24
Cả đời Tạ Phùng Tuyết đều nhớ ngày hôm ấy.
Chàng mang theo một thân vinh quang trở về nhà, chỉ mong đổi lấy một câu công nhận của phụ thân.
Nhưng phụ thân lại hung hăng tát chàng một cái:
“Con tự ý tòng quân, có biết mắt mẫu thân con sắp khóc mù rồi không?”
Tạ Phùng Tuyết từng thua trận, nhưng chưa từng đau đớn đến thế.
Chàng lên ngựa lao khỏi nhà, thề cả đời này sẽ không quay lại, cũng không gọi người đó một tiếng phụ thân nữa.
Đây là quyết định khiến chàng hối hận nhất cả đời.
Trong đêm gió tuyết, ngựa kinh hoảng trượt chân, phụ thân đuổi theo tìm chàng vì cứu chàng mà rơi xuống vực núi.
Chàng cũng bị thương ở chân, từ đó trở thành người què, không thể lên ngựa vung thương thêm lần nào nữa.
Sau khi an táng phụ thân, chàng một mình lên Lạc Mai Phong.
Nhìn mây mù cuồn cuộn bên dưới, chàng nghĩ, chẳng bằng chết đi.
Ngay lúc định nhảy xuống, một bàn tay nhỏ túm lấy vạt áo chàng.
Tạ Phùng Tuyết tưởng tiểu cô nương có mái tóc lởm chởm như chó gặm ấy đến khuyên mình.
Nàng lại chỉ vào giỏ tre, hỏi chàng có thể giúp nàng cõng củi lên không.
“Giờ ta đang bận nhảy vực, cô tìm người khác đi.”
“Nhưng ở đây chỉ có mình huynh, huynh không thể sống thêm một lúc để giúp ta trước sao?”
Hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, Tạ Phùng Tuyết đành chịu thua.
Sau khi mang củi lên núi, chàng quay người định đi, tiểu cô nương lại kéo chàng:
“Có thể giúp ta chẻ củi luôn không?”
Tạ Phùng Tuyết tức đến bật cười:
“Không thể!”
Tiểu cô nương đáng thương nói:
“Nhưng ta đói lắm, không có sức chẻ củi.”
Tạ Phùng Tuyết tức tối bắt đầu chẻ củi, còn tiểu cô nương ngồi trên ghế đung đưa chân, gặm một quả khô quắt.
Chàng nhíu mày:
“Cô chỉ ăn cái này thôi sao?”
Tiểu cô nương liếc chàng một cái, lập tức nhét cả quả vào miệng, nói không rõ:
“Đâu phải ngày nào cũng có mà ăn. Ta khó khăn lắm mới đào được một quả trong tuyết.”
Tạ Phùng Tuyết liền lấy bánh ngọt mà mẫu thân nhét cho trước khi rời nhà ra.
Tiểu cô nương hai má phồng lên, ánh mắt đầy ngưỡng mộ:
“Mẫu thân huynh đối xử với huynh thật tốt.”
“Mẫu thân cô đâu?”
“Mẫu thân ta ở kinh thành. Ta đập hỏng đàn khiến bà tức giận, bà cạo hết tóc ta rồi ném ta tới đây, nói không cần ta nữa.”
Tiểu cô nương kể rất bình thản.
Tạ Phùng Tuyết lại không sao hiểu nổi, một người mẹ phải nhẫn tâm đến mức nào mới có thể cạo trọc đầu con gái ruột rồi ném nàng lên núi.
Hình phạt nặng nhất chàng từng chịu cũng chỉ là cái tát của phụ thân.
25
Khi Tạ Phùng Tuyết lần nữa đứng trên đỉnh núi, chàng nhớ tới đôi mắt đẫm lệ của mẫu thân, nhớ tới vòng tay phụ thân đã ôm chặt mình trước lúc chết.
Đột nhiên chàng không muốn chết nữa.
Từ đó về sau, ngày nào chàng cũng mang đồ ăn lên núi, giúp tiểu cô nương làm việc.
Tiểu cô nương khen chàng là người tốt, chúc chàng sau khi chết có thể đầu thai vào một gia đình tốt.
Tạ Phùng Tuyết nói chàng không muốn chết nữa.
“Tướng quân chỉ có thể chết trên sa trường, tự vẫn là hành vi của kẻ hèn nhát.”
Tiểu cô nương không tin:
“Một tên què như huynh đến tức phụ còn chẳng lấy nổi, sao có thể là tướng quân?”
Chàng không tức giận, cố tình dọa nàng:
“Chính vì không lấy nổi tức phụ nên ngày nào ta cũng đến giúp cô, muốn tìm cơ hội bắt cô xuống núi làm tức phụ nuôi từ nhỏ.”