Cục Xám và Dòng Dõi Phượng Hoàng
VĂN ÁN:
Người ta nuôi Phượng Hoàng vàng óng ánh, riêng ta nuôi Chu Tước ngày ngày đào đất bắt giun
Ổ Phượng Hoàng vách núi bên cạnh năm nào cũng ném trứng lỗi ra ngoài, năm nay có một quả lại rơi trúng ngay đầu ta.
Ta thầm nghĩ, của thiên trả địa, tội gì không nhặt.
Thế là ôm về ủ trong chăn ba ngày.
Phượng Hoàng nhà người ta vàng óng ánh, con chim nhà ta lại xám xịt, cánh thì ngắn ngủn như cánh gà.
Dạy nó bay, nó cắm đầu chui xuống đất.
Dạy nó phun lửa, nó hắt hơi một cái, làm sập luôn cái bếp nhà ta.
Ta chỉ vào mười tám cái hố to tướng ở sân sau mà mắng: “Rốt cuộc mày là Phượng Hoàng hay chuột chũi hả?”
Nó tủi thân đào thêm cái hố nữa, tự chôn mình luôn.
Cho đến một đêm nọ, hai vệt lửa xé toạc bầu trời đêm, hai con chim khổng lồ rơi rầm xuống sân nhà ta.
Bọn chúng nhìn thấy con chim xám đang ngậm giun đất thò đầu ra từ cái lỗ, ngay lập tức khóc rống lên: “Trời cao đất dày ơi, tìm Ngài suốt ba năm, đường đường là Chu Tước, sao Ngài lại sống như một con chuột đồng thế này?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận