Chương 3 - Cục Xám và Dòng Dõi Phượng Hoàng
Lão Mạnh nhìn Cục Xám: “Nó có giống chim đâu.”
Cục Xám “chiếp” một tiếng, như muốn kháng nghị.
Ta ôm nó vào nhà dọn đồ.
Thực ra cũng chẳng có gì nhiều để dọn.
Một túi gạo linh đạo.
Hai gói dược thảo.
Nửa miếng thịt lợn xông khói.
Ba tờ bùa hộ mệnh.
Cùng với ngân phiếu ta dành dụm suốt hai năm.
Ta nhét tất cả vào tay nải.
Cục Xám đứng trên bàn, cúi đầu mổ mổ vào tấm Kim Vũ Hỏa Lệnh (Lông Vàng Lệnh Lửa).
Ta giữ chặt nó: “Đừng mổ.
Cái này không ăn được.”
Cục Xám nghiêng đầu.
Ta dùng miếng vải ướt bọc Hỏa Lệnh lại, nhét xuống dưới cùng tay nải.
Nó cứ chằm chằm nhìn theo, ánh mắt có chút kỳ lạ.
Giống như ghét bỏ, lại giống như nhớ ra điều gì đó.
Trong lòng ta động đậy: “Mày từng thấy cái này à?”
Cục Xám không kêu.
Nó đột nhiên há mỏ.
Ta tưởng nó sắp phun khói, vội vàng né sang một bên.
Kết quả, nó chỉ nhổ ra một viên đá nhỏ.
Viên đá màu đỏ đen, chỉ to cỡ hạt đậu.
Vừa rơi xuống bàn, mặt bàn khẽ chấn động.
Ta thò tay chạm thử.
Nóng ran!
Ta rụt tay lại.
Cục Xám dùng vuốt đẩy viên đá về phía ta.
Lại dâng bảo bối.
Ta nhìn viên đá.
Trong nhà chìm vào im lặng.
Lão Mạnh đứng ngoài cửa hối: “Xong chưa?”
Ta bọc viên đá vào khăn tay: “Xong rồi.”
Chiều tối, chúng ta không đi đường cái.
Lão Mạnh dẫn đường.
Ta ôm Cục Xám, men theo con đường mòn ở ngọn núi phía sau đi về hướng Bắc.
Khi mặt trời lặn, bầu trời phía Rừng Dâu Lửa đỏ rực một nửa.
Không phải ráng chiều.
Là lửa.
Tổ Phượng Hoàng đang đốt rừng.
Bọn chúng đang tìm kiếm.
Ta rảo bước nhanh hơn.
Cục Xám cuộn tròn trong lòng ta, giấu đầu vào tay áo.
Nó rất hiếm khi ngoan ngoãn im lặng thế này.
Đến chân Hắc Thạch Lĩnh thì trời đã tối hẳn.
Gió núi luồn lách qua các khe đá, lạnh buốt cắt da.
Lão Mạnh chỉ về phía trước: “Hầm mỏ ở ngay đó.”
Ta vừa định bước tới thì Cục Xám đột nhiên nhảy khỏi vòng tay ta.
Chạm đất, nó không cắm đầu đào lỗ nữa.
Nó nhìn chằm chằm vào đống đá ngổn ngang bên trái.
Trong họng phát ra âm thanh gầm gừ trầm đục.
Đây là lần đầu ta nghe nó kêu như vậy.
Không giống tiếng “chiếp”, cũng chẳng giống tiếng chim kêu bình thường.
Giống như một lời cảnh cáo đang đè nén sự phẫn nộ.
Lão Mạnh khựng bước: “Sao vậy?”
Phía sau đống đá ngổn ngang vang lên một tiếng cười khẽ.
Một kẻ mặc áo choàng đen bước ra.
Trong tay hắn siết chặt một mảnh lông vàng.
Chiếc lông vàng Hỏa Lệnh vẫn đang cháy rực rỡ.
Hắn nhìn Cục Xám, rồi nhìn ta.
“Hóa ra món đồ mà tổ Phượng Hoàng làm mất, lại đang ở chỗ ngươi.”
04
Kẻ mặc áo choàng đen đứng sau đống đá ngổn ngang.
Gió đêm thổi vạt áo choàng của hắn bay phần phật.
Chiếc lông vàng Hỏa Lệnh trong tay hắn cháy rực, hắt ánh sáng lên mặt hắn.
Ta nhận ra hắn không phải Phượng Hoàng.
Ít nhất là không giống loại chim lớn lông vàng chói lóa mà ta từng gặp.
Hắn có đôi mắt đỏ quạch, đuôi mắt như bị khói xông qua.
Lão Mạnh vô thức bước lên che chắn trước mặt ta.
Ta liếc nhìn lão.
Động tác này quá nhuần nhuyễn, hoàn toàn không giống một gã bán củi bình thường.
Kẻ mặc áo choàng đen mỉm cười: “Đừng căng thẳng.
Nếu ta muốn cướp, các ngươi đã không bước tới được Hắc Thạch Lĩnh.”
Ta ôm chặt Cục Xám.
Nhưng Cục Xám không cho ta ôm.
Nó giãy ra khỏi lòng ta, rơi phịch xuống đất.
Lần này nó không đào hố.
Nó chằm chằm nhìn chiếc lông vàng trong tay kẻ áo choàng đen, trong cổ họng phát ra tiếng “gừ gừ”.
Kẻ áo đen cúi đầu nhìn nó: “Tính khí cũng lớn đấy chứ.
Chỉ là trông hơi xấu xí một chút.”
Ta lập tức vác xẻng ngang ngực: “Ngươi nói lại xem nào?”
Kẻ áo đen ngẩn ra.
Có lẽ hắn không ngờ một tán tu lại dám cãi nhem nhẻm với mình.
Lão Mạnh đứng bên cạnh nói nhỏ: “Khương Lê, bớt nói đi.”
Ta phớt lờ: “Nó xấu cũng là đồ nhà ta.
Không đến lượt ngươi đánh giá.”
Cục Xám nghe thấy câu này, chóp đuôi khẽ vểnh lên.
Kẻ áo đen nhìn ta, ánh mắt có chút kỳ quái: “Ngươi có biết nó là cái gì không?”
Ta đáp: “Biết.”
Hắn nhướng mày.
Ta nói tiếp: “Là một con Phượng Hoàng lông xám biết đào đất.”
Kẻ áo đen cạn lời.
Lão Mạnh cũng cạn lời.
Cục Xám ngẩng đầu nhìn ta.
Đôi mắt vừa sáng vừa tròn xoe.
Ta sợ nó kiêu ngạo, vội bổ sung thêm một câu: “Tạm thời chưa biết bay.”
Kẻ áo đen dường như bật cười vì tức tối: “Lũ chim ngu ngốc ở tổ Phượng Hoàng lại ném nó cho ngươi.
Cũng coi như ý trời.”
Ta siết chặt cán xẻng: “Rốt cuộc ngươi là ai?”
Kẻ áo choàng đen thu lại nụ cười: “Đội viên Xích Vũ Vệ, Ô Tẫn.
Phụng mệnh tìm lại Nam Minh di chủng (hậu duệ cuối cùng của Nam Minh).”
Sắc mặt Lão Mạnh biến đổi đột ngột.
Ta thì nghe không hiểu: “Di chủng cái gì cơ?”
Ô Tẫn nhìn Cục Xám: “Nó không phải Phượng Hoàng.
Phượng Hoàng xách dép cho nó cũng không xứng.”
Cục Xám nghiêng đầu.
Có vẻ như không hiểu “xách dép” là gì.
Ta cũng chưa hiểu hết mọi chuyện.
Nhưng nghe cái câu “Phượng Hoàng xách dép cho nó”, ta thấy bùi tai vô cùng.
Ô Tẫn tiến lên một bước.
Lão Mạnh lập tức rút thanh đoản đao giấu trong gánh củi ra.
Ta nhìn mà ngẩn người.
Thanh đoản đao mỏng như cánh ve, trên sống đao chạm trổ chằng chịt hỏa văn (hoa văn ngọn lửa).
Một gã bán củi tuyệt đối không thể giấu thứ đồ này trong quang gánh được.
Ô Tẫn nhìn Lão Mạnh: “Mạnh Hành Sơn.
Ông quả nhiên chưa chết.”
Sự chất phác trên mặt Lão Mạnh dần phai đi.
Bàn tay cầm đao của lão vô cùng vững vàng: “Nhờ phúc của ngươi.”
Ta nhìn Ô Tẫn, lại nhìn Lão Mạnh: “Các người quen nhau à?”
Lão Mạnh nói nhỏ: “Nợ cũ.”
Lòng ta trầm xuống.
Ta nghèo thì nghèo, nhưng não vẫn còn hoạt động.
Ô Tẫn có thể gọi tên cũ của Lão Mạnh, Lão Mạnh rõ ràng lại biết “Nam Minh di chủng” là gì.
Điều này chứng tỏ chuyến trốn chạy này của ta, chưa chắc đã là vì Lão Mạnh nhất thời tốt bụng.
Ô Tẫn lên tiếng: “Tránh ra.
Thiếu chủ này, ta phải đưa đi.”
Ta gạt Cục Xám giấu ra sau lưng: “Ngươi bảo đưa là đưa chắc?”
Ô Tẫn nhạt nhẽo nhìn ta: “Ngươi không nuôi nổi nó đâu.”
Ta đáp trả: “Nó còn béo ra kìa.”
Cục Xám cực kỳ hợp tác, ưỡn cái ngực nhỏ xíu lên.
Chỏm lông xám trên ngực vẫn còn dính bùn.
Khóe trán Ô Tẫn giật giật: “Hiện giờ nó chỉ bị phong ấn ‘Hỏa Cốt’.
Nếu cứ kéo dài, phong ấn phản phệ, nó sẽ chết.”
Ngón tay ta siết chặt.
Cục Xám quay lại nhìn ta.
Nó không hiểu “chết” nghĩa là gì.
Lại còn dùng móng vuốt đẩy một con sâu nhỏ vừa đào từ dưới bùn lên mũi giày ta, cứ như đang an ủi ta vậy.
Ta hỏi: “Ai phong ấn?”
Ô Tẫn nhìn về phía nam: “Tổ Phượng Hoàng.”
Lão Mạnh lạnh lùng chen vào: “Chưa chắc chỉ có tổ Phượng Hoàng.”
Ánh mắt Ô Tẫn sầm xuống.
Đúng lúc này, phía Rừng Dâu Lửa từ xa vang lên một tiếng phượng hót chói tai.
Bầu trời đêm bị lửa vàng rạch đôi.
Ba con Phượng Hoàng đuổi tới nơi.
Chúng bay cực nhanh.
Cánh vỗ đến đâu, vách đá cũng hắt lên ánh sáng đỏ rực.
Lão Mạnh chửi thầm một tiếng: Đến nhanh thế.”
Ô Tẫn ngẩng đầu: “Không phải đến tìm các người đâu.”
Ta nương theo ánh mắt hắn nhìn lại.
Phía sau ba con Phượng Hoàng kia, còn bám theo hai luồng ảo ảnh lửa đỏ thẫm hơn nhiều.
Không phải màu vàng kim, mà là hắc viêm đỏ sậm.
Đi đến đâu, mây trên trời bị thiêu thủng lỗ chỗ đến đó.
Cục Xám đột nhiên run rẩy kịch liệt.
Không phải là nó sợ.
Giống như nó vừa nghe thấy điều gì đó.
Trong thân thể nó vang lên những tiếng xương cốt gãy vỡ li ti, tiếng sau nối tiếp tiếng trước.
Ta ngồi sụp xuống ôm nó vào lòng.
Cả người nó nóng đến đáng sợ.
Sắc mặt Ô Tẫn biến đổi: “Hỏa Cốt đang thức tỉnh.”
Lão Mạnh tóm lấy cánh tay ta: “Vào hầm mỏ!”
Ta vừa bước đi được một bước.
Đỉnh đầu vang lên một tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Một con Phượng Hoàng lông vàng đậu ngay cửa hầm mỏ.
Chính là con chim quản sự hồi sáng.
Nó dùng tư thế bề trên nhìn xuống ta.
“Phàm tu Khương Lê, ngươi kháng lệnh rồi.”
Ta nhìn con Phượng Hoàng đang bịt kín lối đi phía trước, lại nhìn luồng lửa đỏ sậm đang áp sát phía sau.
Cục Xám trong lòng ta đột nhiên há mỏ.
Ta cứ tưởng nó sắp kêu.
Kết quả, nó lại ợ một tiếng nhỏ.
Một viên đá đỏ đen lăn ra từ mỏ nó.
Ngay khoảnh khắc viên đá chạm đất, toàn bộ Hắc Thạch Lĩnh đều rúng động.
05
Viên đá màu đỏ đen rơi xuống đất.
Gió trong núi ngưng bặt nửa nhịp.
Giây tiếp theo, dưới lòng Hắc Thạch Lĩnh vang lên tiếng nổ trầm đục.
Giống như có thứ gì đó ngủ say bao năm vừa trở mình vươn vai.
Lòng bàn chân ta tê rần.
Lão Mạnh kéo tuột ta ra sau lưng lão.
Ô Tẫn chằm chằm nhìn viên đá kia, ánh mắt trở nên vô cùng thâm trầm: “Nam Minh Hỏa Tủy.”
Ta nghe thấy chữ “Hỏa” là thấy đau đầu.
Cái bếp nhà ta mới sập cách đây mấy hôm chứ đâu.
Phượng Hoàng quản sự cũng nhìn thấy viên đá.
Trong ánh mắt kiêu ngạo vốn có của nó bỗng nứt ra một tia tham lam “Quả nhiên đang ở trên người nó.”
Ô Tẫn cười gằn: “Tổ Phượng Hoàng các ngươi gan cũng to thật.
Ăn cắp Hỏa Tủy, phong ấn thiếu chủ, còn dám mạnh miệng gọi là ‘Tịnh Sào’.”
Phượng Hoàng quản sự đập cánh: “Xích Vũ tàn nghiệt, bớt ngậm máu phun người.”