Chương 5 - Cục Xám và Dòng Dõi Phượng Hoàng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phía trước là luồng kim hỏa hung hãn đang táp tới.

Ta theo bản năng đè Cục Xám sâu vào lòng để che chắn.

Khoảnh khắc ấy, trong đầu ta lóe lên bao nhiêu thứ.

Cái bếp lò sập.

Đám trứng gà đen sì.

Mười tám cái hố.

Và cả cái điệu bộ nó dâng bảo vật giun đất.

Ta nghiến răng mắng: “Mày mà thật sự là nhân vật lớn thì cố mà vùng lên đi!”

Cục Xám mở choàng mắt.

Nó nhìn ta.

Ngọn lửa trong đôi mắt tròn xoe chợt tĩnh lại.

Nó vùng khỏi vòng tay ta, chỉ là một cục bông nhỏ bé chắn trước mặt ta.

Đôi cánh dang rộng.

Vẫn rất ngắn.

Vẫn giống hai miếng cánh gà.

Ngọn lửa vàng đã lao đến sát sạt.

Cục Xám há mỏ.

Không ợ ngáp.

Cũng không phun khói đen.

Nó cất lên một tiếng hót lảnh lót vang vọng mây xanh.

Ánh sáng đỏ rực từ sâu thẳm hầm mỏ ùn ùn trào dâng.

Một ảo ảnh hỏa điểu khổng lồ dang rộng phía sau nó.

Bốn cánh che khuất cả cửa đá.

Lông đuôi rủ xuống tựa thiên hỏa.

Kim hỏa lao thẳng vào hỏa ảnh kia, ngay tắp lự bị nuốt chửng không còn một mống.

Bốn con Phượng Hoàng đồng thời thét thảm thiết, lui rụt lại.

Phượng Hoàng quản sự lông lá cháy đen thui, ánh mắt nhìn nó như gặp quỷ: “Chu Tước…”

Tiếng hót của Cục Xám đứt đoạn.

Hỏa ảnh phía sau cũng lảo đảo theo.

Nó ngoái đầu nhìn ta, ánh mắt còn lộ vẻ ngơ ngác như không hiểu mình vừa làm cái trò gì.

Ta vừa định mở miệng khen, nó đã mềm nhũn chân, “bịch” một cái ngã nhoài ra đất.

Sau đó, nó vung vuốt cào cào hai nhát theo bản năng, định chôn mình vào trong đá cuội.

Biểu cảm của Ô Tẫn vỡ nát.

Khóe miệng Lão Mạnh co giật.

Ta im lặng một chốc rồi mới nâng nó lên: “Rất tốt.

Ít ra lần này không bắt giun đất.”

Đúng lúc ấy, phía sau cửa đá vang lên một giọng nói già nua: “Ai bảo không bắt?

Nó cào trúng đầu lão phu rồi đây này.”

07

Giọng nói vang lên từ sau cánh cửa đá khiến tất thảy trong hầm tĩnh mịch.

Ngay cả Phượng Hoàng quản sự cũng quên cả vỗ cánh.

Cục Xám được ta nâng trong tay, bộ vuốt vẫn duy trì tư thế cào đá.

Nó cúi xuống nhìn dưới vuốt mình.

Một luồng khói trắng tỏa ra từ khe đá, từ từ ngưng tụ thành hình bóng một lão già.

Nửa người lão còn kẹt trong vách đá, đầu tóc râu ria rối bù, lông mày bị cháy xém một bên.

Lão đăm đăm nhìn Cục Xám.

Cục Xám cũng chằm chằm nhìn lão.

Nửa buổi sau, lão già u oán rền rĩ: “Tiểu tổ tông ơi, ngài cào thêm hai cái nữa là gọt xương lão phu ra rồi đấy.”

Cục Xám chớp chớp mắt.

Rồi thu móng vuốt lại.

Nó ngoan ngoãn “chiếp” một tiếng.

Lão già nghe tiếng “chiếp” đó thì nét mặt như bị sét đánh ngang tai: “Chiếp á?

Ngài đường đường là thiếu chủ Chu Tước, mở miệng ra mà lại ‘chiếp’ là sao?”

Ô Tẫn lập tức quỳ gối: “Đội viên Xích Vũ Vệ Ô Tẫn, bái kiến Huyền Ly trưởng lão.”

Lão Mạnh siết chặt chuôi đao chùng hẳn xuống.

Ta ôm Cục Xám, không quỳ.

Không phải vì ta vô lễ, mà vì ta chưa phân định được lão già này là người hay quỷ.

Huyền Ly trưởng lão nhìn sang ta: “Ngươi là người nuôi dưỡng nó?”

Ta đáp: “Tạm thời là vậy.”

Lão lại nhìn Cục Xám trong tay ta: “Nuôi tốt lắm.”

Ta vừa thở phào nhẹ nhõm thì lão đã bồi thêm một câu: “Béo thì béo đấy, cơ mà lấm lem bùn đất nhiều quá.”

Cục Xám cúi xuống nhìn bụng mình.

Ánh lửa đỏ trên ngực nó vẫn chưa tắt hẳn, từng chùm lông xám dựng ngược lên tơi tả như cái chổi sể bị lửa táp.

Phượng Hoàng quản sự rốt cục cũng hoàn hồn, rít lên dữ tợn: “Một đạo tàn hồn mà cũng dám ngăn cản tộc Phượng Hoàng ta sao?”

Huyền Ly từ từ xoay đầu.

Lão chẳng buồn động thủ, chỉ liếc nhìn nó một cái.

Ngọn lửa vàng trên người Phượng Hoàng quản sự đột nhiên tụt thấp đi phân nửa, hệt như bị ai đó giẫm bẹp dí.

Nó hoảng sợ thối lui.

Huyền Ly cười gằn: “Năm xưa quỳ gối cầu hỏa chủng ngoài Nam Minh cố sào, tộc Phượng Hoàng các ngươi đâu có bộ dạng này?

Hôm nay trộm Hỏa Tủy, phong ấn Hỏa Cốt, mưu hại chủ nhân, tàn phá cố sào, vậy mà còn to mồm tự xưng ‘Tịnh Sào’.”

Mỗi một chữ thốt ra, những đường hỏa văn đỏ rực trên cánh cửa đá lại sáng lên một bậc.

Lông vũ của bốn con Phượng Hoàng bắt đầu bốc khói nghi ngút.

Phượng Hoàng quản sự the thé: “Nói láo!”

Huyền Ly vung tay áo, trên vách đá liền hiện ra một khoảng ảo ảnh lửa cháy.

Trong ảo ảnh, tổ Nam Minh rực rỡ đại hỏa.

Hàng bầy hỏa điểu đỏ đen che chở một quả trứng chim ánh kim rực rỡ.

Bầu trời giáng xuống cơn mưa kim hỏa của tộc Phượng Hoàng.

Có kẻ cậy tung đài lửa cướp đi một viên Hỏa Tủy đỏ đen, rồi lại có người cố ý nhuộm xám quả trứng chim kia, giấu lẫn vào tổ Phượng Hoàng.

Ta nhìn mà lạnh toát chân tay.

Cục Xám cũng nghểnh cổ lên xem.

Nó quá nhỏ, có lẽ chưa thể hiểu hết những hình ảnh đó.

Nhưng những hỏa tuyến trong ngực nó đang sáng dần lên từng tấc một, nó bắt đầu run lẩy bẩy.

Ta ấn nó vào ngực, dỗ dành: “Đừng xem nữa.”

Giọng của Huyền Ly chùng xuống: “Ba năm trước, nhất mạch Nam Minh Chu Tước bị diệt vong.

Hỏa Cốt của thiếu chủ bị phong ấn, rồi bị trộn lẫn vào đám trứng phế phẩm của tộc Phượng Hoàng.

Nếu không phải nó mạng lớn, được ngươi nhặt về, thì tổ Phượng Hoàng đã luyện hóa nó thành viên Hỏa Tủy thứ hai rồi.”

Ta siết chặt vòng tay ôm Cục Xám.

Móng vuốt nó cấu chặt vào vạt áo ta, khiến ta đau nhói.

Nhưng ta không buông tay.

Phượng Hoàng quản sự bỗng nhiên đập cánh: “Giết bọn chúng!”

Bốn con Phượng Hoàng như điên dại xông đến.

Ô Tẫn chặn được hai con, Lão Mạnh đỡ một con.

Con Phượng Hoàng quản sự cuối cùng lách qua ảo ảnh xông thẳng đến Cục Xám trong tay ta.

Ta theo phản xạ giơ xẻng lên.

Xẻng còn chưa chạm vào nó đã nóng đến nhũn ra.

Huyền Ly buông tiếng thở dài: “Vũ khí của ngươi, thật là bần hàn quá.”

Ta đáp lại: “Nhà nghèo mà.”

Lão chỉ tay một cái.

Một dải lông vảy đỏ thẫm trên cửa đá rớt xuống, dán “bẹp” lên chiếc xẻng sắt.

Trong nháy mắt xẻng sắt hóa thành màu đỏ rực, xung quanh lưỡi xẻng lóe lên một dải hỏa quang.

Ta nắm xẻng không thấy bỏng, trái lại còn cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ cổ tay lên.

Phượng Hoàng quản sự đã xông tới tận mặt, ta cắn răng dùng xẻng táng thẳng một nhát.

Đoàng!

Đường đường là Phượng Hoàng quản sự, vậy mà bị ta phang ngã vật ra đất y như táng chồn vàng.

Lông vũ vung vãi tơi bời, bản thân ta cũng bị phản lực dội lùi ba bước.

Cục Xám thò đầu ra từ lồng ngực ta.

Đôi mắt tròn xoe, như thể muốn nói: “Hóa ra ngươi cũng làm được trò này.”

Ta còn chưa kịp thở dốc thì Huyền Ly đột nhiên biến sắc: “Hỏa Tủy quy vị chỉ mới phá vỡ được phong ấn tầng thứ nhất thôi.

Cái tộc Phượng Hoàng thực sự muốn không phải là nó chết, mà là ép nó phải mở cửa.”

Ta hỏi: “Mở cửa gì cơ?”

Huyền Ly nhìn đăm đăm vào sâu sau cánh cửa đá.

Trong đó ánh sáng đỏ thẫm rực lên ngày một chói chang.

Tựa hồ có một biển lửa đang vươn vai thức giấc.

“Nam Minh Tổ Hỏa.

Nếu Tổ Hỏa bị ngoại tộc cướp mất, toàn bộ Ngô Đồng Lĩnh sẽ bị thiêu thành cái vỏ rỗng.”

Lời lão vừa dứt, sau cửa đá vọng lại tiếng bẻ khóa vang vọng thâm trầm.

Ánh sáng đỏ thẫm trong ngực Cục Xám nảy lên dữ dội.

Nó há miệng, lần này không phải tiếng “chiếp”, mà là một chuỗi thanh âm hoang sơ cổ kính vang dội từ sâu trong cổ họng nó thoát ra ngoài.

Cánh cửa đá hoàn toàn bung mở.

Giữa biển hỏa diễm cuồn cuộn sau cánh cửa, một con mắt khổng lồ đỏ sẫm từ từ mở to.

08

Ngay khoảnh khắc con mắt ấy mở ra, trong đầu ta chỉ còn đọng lại một ý niệm duy nhất: Thứ này không phải thứ mà Cục Xám nhà ta có thể chọc vào.

Bản lĩnh lớn nhất của Cục Xám ngày thường chỉ là đào hố, rảnh rỗi thì cào bếp làm sập.

Nhưng biển lửa sau cánh cửa kia lại tựa như đang giam cầm một hung thú sống vạn năm.

Nó chỉ mới liếc nhìn chúng ta một cái, mọi ngọn lửa trong hầm mỏ đều phải cúi đầu khuất phục.

Ngay cả tàn hồn của Huyền Ly trưởng lão cũng mờ nhạt đi hẳn.

Ô Tẫn giơ tay che ngang ngực, giọng căng thẳng: “Trong Tổ Hỏa sao lại có ngoại hồn (linh hồn ngoại lai)?”

Huyền Ly nghiến răng ken két: “Tộc Phượng Hoàng không chỉ cắp Hỏa Tủy, chúng còn tuồn cả thứ khác vào trong này nữa.”

Phượng Hoàng quản sự bò lóp ngóp trên mặt đất, đột ngột ngửa đầu cười sằng sặc, vừa cười vừa ộc máu: “Muộn rồi!

Cửa đã mở rồi!

Ngọn lửa mà nhất mạch Chu Tước các ngươi canh giữ vạn năm qua hôm nay đến lúc đổi chủ rồi!”

Nghe mà lạnh toát sống lưng.

Lão Mạnh kề đao áp chặt cổ nó: “Kẻ nào ở bên trong?”

Đôi mắt Phượng Hoàng quản sự sáng quắc: “Phượng Hoàng (Phượng Hoàng Đế).”

Huyền Ly phẫn nộ quát: “Hắn vẫn còn sống?”

Phượng Hoàng quản sự cười đến mức lông cánh rung bần bật: “Tất nhiên là còn sống.

Chỉ cần nuốt trọn Tổ Hỏa, hắn sẽ không chỉ là Phượng Hoàng Đế.

Hắn sẽ là Hỏa chủ mới của vùng sơn hải này!”

Con mắt đỏ thẫm khổng lồ trong biển lửa chầm chậm chuyển động.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)