Tôi và em gái lần lượt ấn định ngày cưới, mẹ đứng ra quyết định gộp thành một ngày, nói rằng tổ chức một lần cho đỡ phiền.
Đỡ phiền cho ai, trong lòng tôi hiểu rõ.
Năm ngày trước khi xuất giá, trong nhà có một nhóm họ hàng đến giúp đỡ.
Hai anh trai đứng trong sân khoa tay múa chân, tranh luận xem ai sẽ phụ trách cõng em gái từ phòng khuê ra đến cổng lớn.
Anh cả nói mình khỏe, anh hai nói mình chạy vững.
Hai người oẳn tù tì, liền năm ván, người thua nhất quyết không nhận.
Mẹ bưng đĩa dưa hấu đi ra, mặt mày cong cong ý cười.
“Có gì mà phải tranh, từ cổng lớn đến đầu hẻm thì anh cả cõng, từ đầu hẻm đến cửa xe thì anh hai đỡ, không ai phải tủi thân cả.”
Mọi người đều cười.
Bố đang gặm dưa hấu thì bỗng khựng lại một chút.
“À, A Nhạn… cũng là ngày đó nhỉ?”
Tiếng cười dừng lại nửa nhịp.
Mẹ cúi đầu cắn hạt dưa, không ngẩng mắt.
“Bên nó thì cứ làm đơn giản thôi, đến lúc đó tôi nói bị trẹo chân, không tiện lo liệu, để nó tự ra cửa là được.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận