Khi mẹ tôi đẩy cửa phòng bệnh bước vào, bố tôi vừa rút đầu cắm ống oxy ra được một nửa.
Bàn tay ông ngoại khô quắt, nhưng vẫn nắm chặt cổ tay mẹ:
“Con gái… đừng cãi ông ta.”
Đôi mắt đục ngầu của bà ngoại nhìn chằm chằm mẹ, môi mấp máy:
“Con không đấu lại ông ta đâu… mau đi đi.”
Toàn thân mẹ run lên, nước mắt rơi xuống tấm ga trắng.
Bà không lên tiếng, chỉ liều mạng gật đầu.
Cả đời này bà luôn gật đầu.
Gật đầu trước mùi nước hoa bố tôi mang về nhà.
Gật đầu trước khối tài sản ông ta chuyển đi.
Giờ đây, phải gật đầu trước cái chết của chính cha mẹ mình.
Bố tôi đứng bên cửa sổ chỉnh lại khuy măng sét.
“Chiều luật sư tới,” giọng ông thản nhiên, “hai cụ tự nguyện từ bỏ điều trị, cần cô ký giấy.”
Tôi nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của mẹ.
Bà ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt, khẽ lắc đầu với tôi.
Nhưng trong mắt mẹ, tôi thấy một đốm lửa đang bùng lên.
Bình luận