Chương 6 - Bờ Sông Tăm Tối
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :
“Ăn đi.”
Người phụ nữ xuất hiện trong buổi họp phụ huynh.
Ngồi bên cạnh bố.
Cô giáo hỏi: “Chị là…?”
“Bạn.” bố nhanh miệng đáp.
Sắc mặt cô ta không mấy dễ chịu, tan họp cô ta kéo bố lại nói chuyện.
Tôi đứng xa nhìn.
Bố lắc đầu, nhét cô ta vào xe.
Ông bước về phía tôi, trán lấm tấm mồ hôi.
“Về thôi.”
Trên xe, ông bỗng nói: “Bố sẽ không kết hôn.”
Tôi không đáp.
Ông tự nói tiếp: “Cả đời này, chỉ có mẹ con.”
Người phụ nữ không gọi điện nữa.
Mùi nước hoa cũng dần biến mất.
Có hôm ông say khướt trở về, ngồi ngay cửa khóc.
“Lý Mai… anh không cần ai hết…”
Tôi đỡ ông vào nhà.
Ông nắm chặt tay tôi: “Bố chỉ còn con.”
Chiếc áo len ông cất vào tủ, không lấy ra nữa.
Cuối tuần ông lôi album cũ ra, ngồi xem rất lâu.
“Mẹ con hồi trẻ thật đẹp.” ông nói.
Trong ảnh mẹ tết bím tóc, mắt sáng long lanh.
Phía sau là dòng chữ bố viết: “Mai của anh.”
Ông vuốt dòng chữ ấy, rất rất lâu.
Vài ngày sau, người phụ nữ chặn tôi trước cổng trường.
Cô ta xách chiếc túi mới, lắc lắc: “Bố Lâm Đào của cháu mua đấy.”
Tôi lách qua cô ta.
“Mẹ cháu chết rồi,” cô ta gọi với theo, “cũng phải có nữ chủ nhân mới chứ.”
Tôi dừng bước: “Cô nói lại xem?”
Cô ta bị ánh mắt tôi dọa sợ, lùi một bước.
“Tôi có thai rồi,” cô ta ngẩng cằm, “con trai.”
Tôi nhìn bụng cô ta phẳng lì.
“Chúc mừng.”
Tôi quay người bỏ đi.
Tôi tìm luật sư Trần, ông thấy tôi có chút ngạc nhiên.
“Tôi muốn ủy thác cho chú.” tôi đẩy hết những bằng chứng có thể hạ bệ bố sang trước mặt ông.
Ông thu lại.
“Đây là…”
“Mẹ cháu để lại,” tôi nói, “còn cái này nữa.”
Tôi đưa cho ông một mảnh giấy.
Trên đó là số tài khoản ngân hàng, ghi chép việc bố chuyển tài sản.
Còn đưa thêm một thẻ nhớ.
“Chú từng nói,” tôi nhìn thẳng vào mắt ông, “lần này lấy danh dự nghề nghiệp ra bảo đảm.”
Sắc mặt luật sư Trần trở nên nghiêm túc, ông xem kỹ tài liệu.
“Những thứ này… mẹ cháu chuẩn bị từ khi nào?”
“Trước khi bà đi.”
Luật sư Trần im lặng rất lâu, ông tháo kính ra lau.
“Cháu chắc chắn muốn kiện bố mình?”
Tôi gật đầu: “Mẹ cháu đợi quá lâu rồi.”
“Hậu quả cháu nghĩ kỹ chưa?”
“Nghĩ kỹ rồi.”
Ông cất tài liệu đi: “Để tôi lo.”
Ra khỏi cửa, trời âm u, sắp mưa.
Tôi về thẳng nhà.
Bố đang hầm canh trong bếp.
“Về rồi à?” ông thò đầu ra, “ăn cơm ngay đây.”
Tôi ngồi xuống bàn.
Ông múc cho tôi một bát: “Thử đi, canh gà kỷ tử.”
Tôi nhấp một ngụm.
“Hôm nay con gặp dì Trương.” tôi nói.
Cái muôi rơi vào nồi.
“Cô ta… đi tìm con?”
“Cô ta nói có thai rồi, con trai.”
Sắc mặt bố thay đổi: “Cô ta nói bậy!”
Tôi không đáp, tiếp tục uống canh.
Ông ngồi không yên, cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống.
“Nan Nan, bố với cô ta cắt đứt từ lâu rồi.”
“Ừ.”
Ông nhìn gương mặt bình thản của tôi, bỗng hoảng hốt.
“Con không tin bố?”
Tôi đặt bát xuống: “Con tin bằng chứng.”
Ông sững người.
Hôm sau, giấy triệu tập của tòa được gửi đến nhà.
Bố mở ra, tay run rẩy.
Đọc xong, ông ngẩng lên nhìn tôi.
“Con kiện bố?”
“Vâng.”
Mắt ông đỏ hoe: “Vì sao…”
“Để mẹ con có thể nhắm mắt.”
Ông ngã phịch xuống sofa, giấy triệu tập rơi xuống đất.
“Những bằng chứng đó… mẹ con để lại?”
“Đúng.”
Ông cười, nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Đến chết… cô ấy vẫn không tin bố sẽ thay đổi.”
Ông cúi người xuống, che mặt.
Vai run lên.
Tôi không nói gì.
Sau khi bố vào trại.
Ông gầy đi nhiều, tóc bạc gần nửa đầu.
“Nan Nan,” ông nói qua lớp kính, “bố đáng đời.”
Tôi không nói.
Ông nhặt một thứ từ dưới đất lên.
Là chiếc áo len đan dở, đựng trong túi ni lông.
“Cái này… cho con.”
Cảnh sát kiểm tra rồi đưa cho tôi.
Mũi kim vẫn xiêu vẹo, sợi len trắng lòi ra lộn xộn.
“Tay nghề bố kém,” ông cười buồn, “mặc tạm nhé.”
Ngày xét xử tôi không đến.
Luật sư Trần gọi điện nói, bảy năm.
“Ông ấy nhận hết,” luật sư Trần thở dài, “không thuê luật sư bào chữa.”
Căn nhà được chuộc lại.
Tôi dọn về ở.
Trong phòng vẫn còn mùi của mẹ.
Tôi lau sạch ảnh bà, đặt trên bàn.
Chiếc áo len của bố, tôi cất xuống đáy tủ.
Cuối tuần đi tảo mộ.
Mang theo cúc trắng bà thích nhất.
“Mẹ,” tôi chạm lên bia đá lạnh, “ông ấy vào rồi.”
Gió thổi qua tán lá, xào xạc.
Như mẹ khẽ đáp lời.
Tôi bắt đầu học nấu ăn.
Làm theo từng bước trong sổ tay của mẹ.
Lần đầu xào rau xanh cho quá nhiều muối.
Tự mình ăn hết, mặn đến mức phải uống nước liên tục.
Dần dần khá hơn.
Nấu được nồi cháo ra hồn, xào rau cũng không cháy mãi nữa.
Tôi sắp xếp lại căn phòng, thay rèm cửa màu xanh nhạt mẹ thích.
Kệ sách chất đầy những cuốn cũ bà từng đọc.
Có hôm lật được một cuốn nhật ký.
Là mẹ viết thời đại học.
“Hôm nay Tiểu Lâm lại giúp mình xách nước, tay đỏ cả lên.”
“Ngốc thật, mà đáng yêu.”
Tôi khép nhật ký lại, mắt cay xè.
Luật sư Trần giúp tôi chuyển trường, trường mới không ai biết chuyện gia đình tôi.
Tôi vùi đầu học, thành tích dần tiến bộ.
Cô giáo cho tôi làm cán bộ học tập, tan học cùng bạn bè đi về, vừa đi vừa nói cười.
Các bạn bàn về minh tinh, truyện tranh, tôi nghe, thỉnh thoảng chen vào vài câu.
Cuối tuần đến thư viện, ngồi một mạch cả buổi chiều.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên trang sách, trong lòng ấm áp.
Tôi bắt đầu cao lên, quần áo năm ngoái đều ngắn.
Tự mình đến trung tâm thương mại mua, chọn kiểu đơn giản.
Chị bán hàng khen tôi biết phối đồ.
Tôi mỉm cười, không nói gì.
Tết đến, luật sư Trần ghé nhà, mang theo rất nhiều quà.
“Bố cháu nhờ chú đến xem cháu,” ông nói, “ở trong… cũng tạm ổn.”
Tôi rót trà cho ông.
“Cháu cảm ơn chú Trần.”
Ông ngồi một lát, muốn nói lại thôi.
Cuối cùng chỉ nói: “Có việc thì gọi chú.”
Tôi tiễn ông ra cửa.
Ông quay đầu nhìn tôi: “Cháu lớn rồi.”
Tôi gật đầu.
Đóng cửa lại, trong nhà yên tĩnh.
Trên tivi phát chương trình đêm giao thừa, rất náo nhiệt.
Tôi tự nấu bánh chẻo, mẹ gói còn lại túi cuối cùng, vẫn đông ở tận đáy tủ lạnh.
Từng chiếc tròn trịa mập mạp, đúng kiểu tay bà quen gói.
Nhân cải thảo thịt heo, rất thơm.
Ngoài cửa sổ pháo hoa rực rỡ.
Tôi nâng lon coca lên.
“Mẹ, năm mới vui vẻ.”
【HẾT】