Chương 2 - Bờ Sông Tăm Tối
Người đàn ông nhìn chằm chằm tôi.
“Vậy thì gọi.”
Tôi bấm số mẹ.
Chuông reo rất lâu bà mới bắt máy.
“Con à?”
“Mẹ,” giọng tôi rất vững, “con đang ở bờ sông.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Mấy người?”
“Hai.”
“Con có bị thương không?”
“Không.”
Mẹ khẽ thở ra.
“Đưa điện thoại cho họ.”
Người đàn ông nhận điện thoại.
Hắn nghe một lúc, sắc mặt thay đổi.
“Bà có ý gì?”
Nghe thêm mấy câu nữa.
Hắn chửi thề một tiếng.
Ném điện thoại lại cho tôi.
“Mẹ mày đúng là đồ điên.”
Họ lái xe đi.
Tôi đứng trên bờ đê.
Giọng mẹ từ ống nghe truyền tới:
“Đứng yên đó, mẹ đến đón con.”
Khi trời tối hẳn, mẹ mới đến.
Bà đi chiếc xe điện cũ.
Đèn xe không sáng lắm.
Bà chạy tới ôm chặt tôi.
“Con sợ không?”
“Không sợ.”
Bà cười, lấy trán chạm nhẹ vào trán tôi.
Chiếc xe điện chạy rất chậm.
Gió sông mát lạnh.
“Họ nói gì?”
“Họ bảo mẹ bỏ việc truy cứu.”
“Con nói sao?”
“Con nói mẹ sẽ nghe con.”
Mẹ bật cười.
“Đúng,” bà nói, “mẹ nghe con nhất.”
Xe điện hết pin.
Chúng tôi dắt bộ.
“Mẹ, mình không còn chỗ nào nữa.”
Bà lau mồ hôi trên trán.
“Có mà, đừng sợ.”
Bà dẫn tôi đến khu phố cũ.
Trong ngõ sâu có một căn nhà.
“Ông ngoại để lại,” bà lấy chìa khóa ra, “không ai biết.”
Trong nhà rất sạch, một chiếc giường, một cái bàn.
“Ở tạm vậy.” bà phủi bụi.
Hôm sau là cuối tuần.
Mẹ dậy rất sớm, mua sữa đậu nành và quẩy.
“Ăn nhanh đi,” bà nói, “nguội rồi.”
Đến trưa có người gõ cửa.
Là bố.
Ông nhìn quanh căn phòng.
“Trốn giỏi đấy.”
Mẹ đứng chắn ở cửa.
“Có việc thì nói.”
Bố đưa tới một phong bì.
“Ký đi, đơn ly hôn.”
Mẹ không nhận.
“Điều kiện?”
“Nhà thuộc về tôi,” bố châm thuốc, “con gái cô mang đi.”
Mẹ cười.
“Mơ đẹp nhỉ.”
Mặt bố sầm lại.
“Đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”
Mẹ đột nhiên giơ tay.
Tát mạnh ông một cái, tiếng rất giòn.
Bố sững người.
“Cô làm loạn gì?” ông ôm mặt.
Mẹ nhìn chằm chằm ông.
“Cái tát này,” bà nói, “thay cho ông bà ngoại của con bé.”
Mắt bố đỏ lên.
Ông túm cổ áo mẹ.
“Cô nói lại xem?”
Cửa bỗng bị đẩy ra, một người phụ nữ lao vào.
Trong tay cô ta cầm con dao gọt trái cây.
“Đều tại cô!” cô ta hét.
Mũi dao rung lên.
Bố vội cản cô ta.
“Đừng làm bậy!”
Trong lúc hỗn loạn, con dao đâm ra.
Đâm trúng chính giữa ngực.
Mẹ cúi xuống nhìn.
Máu thấm ra, nhuộm đỏ chiếc áo trắng.
Mẹ từ từ trượt xuống, bố vội đỡ lấy bà.
“Lý Mai?”
Mẹ không đáp.
Mắt vẫn mở.