Ba ngày trước khi ta gả vào Đông cung, Trưởng công chúa đột nhiên đòi người nghiệm thân trinh bạch của ta.
Toàn điện nữ quyến đều nhìn chằm chằm, nàng ta một mực khẳng định ta đã sớm thất thân.
Hôn thư bị xé nát ngay tại chỗ, ta bị nhét vào lồng tre dìm xuống sông.
Nhưng ta không chết, người vớt ta lên khỏi mặt nước vẫn là Trưởng công chúa.
Nàng ta cách một bức rèm châu cười khẩy một tiếng:
“Để ngươi chết như vậy há chẳng phải quá hời cho ngươi sao, bổn cung còn chưa xem đủ trò cười của ngươi mà.”
“Thái tử nhớ nhung ngươi bấy lâu, ngày ngày đều nói ngươi sạch sẽ tựa tuyết trắng, chạm nhẹ một cái cũng sợ tan.”
“Bổn cung cố tình muốn cho chàng biết, trận tuyết mà chàng không nỡ chạm vào kia, sớm đã bị người ta giẫm đạp thành bùn lầy nhơ nhuốc.”
Hóa ra nàng ta và Thái tử đã sớm có tư tình, dung không được việc ta làm Thái tử phi.
Thế là ta bị bí mật áp giải tới Sóc Châu, rơi vào doanh kỹ trướng.
Ba năm sau, Trưởng công chúa cãi nhau trở mặt với Thái tử, hờn dỗi rời kinh thành.
Nàng ta vén mũ trùm đầu dưới gốc cây bạch dương, ta liếc mắt một cái liền nhận ra khuôn mặt ấy.
Tối hôm đó, ta hâm rượu cho Tiết độ sứ:
“Đại nhân chẳng phải đang sầu trong doanh thiếu một ca cơ, ngày mai không cách nào ăn nói với Tuần biên sứ sao?”
“Hôm nay ở ngoài thành, thiếp nhìn thấy một người vô cùng thích hợp, dung mạo lẫn vóc dáng đều không chê vào đâu được.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận