Chương 5 - Bị Đày Thành Doanh Kỹ
“Bắt đầu từ tối nay, ả không được rời khỏi tạp dịch trướng nửa bước, ăn ở làm việc đều chiểu theo quy củ của trốn nô mà làm.”
Ta lại hỏi hắn, nếu nàng ta trốn thì sao.
Tiêu Hành chỉ nói, xử lý theo quy củ của trốn nô.
Khóe môi ta cong lên, còn Trưởng công chúa thì run rẩy như vừa nghe thấy bản án tử hình.
8.
Tiêu Hành từng gặp Trưởng công chúa ở kinh thành, ta không hề bất ngờ.
Điều thực sự khiến ta bất ngờ là, thuở thiếu thời hắn thế mà từng làm bạn đọc cùng nàng ta.
Sau khi Tiêu gia bị định tội, chính Trưởng công chúa đã cầu xin tha thứ cho hắn, mới giữ lại được cho hắn một mạng.
Việc hắn bị giáng chức đày tới Sóc Châu, cũng có liên quan tới lần cầu xin đó của nàng ta.
Ta nhìn Tiêu Hành, hỏi hắn có phải từng nợ Trưởng công chúa một mạng.
“Từng nợ.”
Ta lại hỏi hắn, món nợ này bây giờ còn tính nữa không.
“Ngày nàng ta đưa nàng vào doanh kỹ trướng, món nợ này đã dơ bẩn rồi, ta không thể thay nàng ta trả nữa.”
Ta không ngờ hắn lại nói như vậy, nhất thời ngược lại không tiếp lời được.
Tiêu Hành đưa một phong quân báo cho ta.
Tuần biên sứ triều đình phái tới ngày mai sẽ đến, trên danh nghĩa là kiểm tra quân lương, thực chất là muốn tước binh quyền của hắn.
Ta hỏi người tới là ai. Tiêu Hành chỉ đáp hai chữ: “Thái tử.”
Đầu ngón tay ta bấm sâu vào trang thư giấy.
Trưởng công chúa dường như nghe hiểu cuộc trò chuyện của chúng ta, bỗng nhiên ngẩng phắt đầu.
Nàng ta lao tới mấy bước định cướp lá thư, bị Tiêu Hành chặn lại: “Điện hạ hiện tại không thể gặp chàng.”
Trưởng công chúa không ngừng lắc đầu, trong mắt lần đầu tiên lộ vẻ van nài khẩn thiết.
Tư tình vụng trộm giữa nàng ta và Thái tử, người trong cung biết được cực kỳ ít ỏi.
Lý Thừa Dục từ nhỏ mất mẹ, cũng do đích thân Trưởng công chúa trông nom nuôi lớn.
Danh phận cô cháu che chắn bên ngoài, bên trong là thứ gì, chỉ có tự bản thân họ hiểu rõ nhất.
“Ả muốn gặp Thái tử.”
“Ả tưởng rằng Thái tử nhất định có thể nhận ra ả.”
Tiêu Hành hỏi ta vì sao khẳng định chắc nịch Thái tử sẽ không nhận ra nàng ta.
“Ta chỉ cảm thấy, một nam nhân nếu thực sự đặt nàng ta trong lòng, sẽ không suốt ba năm mặc kệ cho nàng ta phát điên hại người, mà còn giả vờ như hoàn toàn không hay biết.”
Tiêu Hành trầm giọng hỏi ta muốn làm thế nào.
Ta để Trưởng công chúa tham gia ca múa ngày mai như thường lệ, chỉ che kín mặt lại một chút.
Nàng ta nghe xong liều mạng lùi về phía sau: “Sợ cái gì, ngươi chẳng phải tin tưởng chàng nhất sao?”
“Để chàng cách một lớp lụa mỏng nhìn xem, khi mất đi gấm vóc lụa là và nghi trượng nghênh đón, liệu còn có thể nhận ra người thân cận nhất với mình hay không.”
Tiêu Hành không tán thành việc ta lấy Thái tử ra thử lòng nàng ta.
Nhưng quân lương thiếu thốn, kinh thành lại từng bước ép sát, hắn cũng muốn nhìn rõ thái độ của Thái tử.
“Nếu Thái tử nhận ra ả, ta sẽ ngăn nàng lại.”
“Nếu chàng không nhận ra thì sao?”
“Đó là số mệnh của chính ả.”
Ta cất kỹ quân báo, thắt chặt lại khăn che mặt cho Trưởng công chúa.
Nàng ta toàn thân run rẩy, vẫn trừng mắt đăm đăm nhìn về hướng cổng doanh.
“Điện hạ tới Sóc Châu là để thu hồi quyền bính của biên quân, không phải vì ngươi, càng không hề biết ngươi đã mất tích.”
“Ngày mai ngươi tốt nhất hãy nhớ kỹ tên của mình là Chu A Cửu.”
Trưởng công chúa giơ tay muốn đánh ta, bị ta khóa chặt cổ tay.
“Còn làm loạn nữa, ta sẽ khiến ngươi ngay cả múa cũng không nhảy nổi đâu.” Nàng ta cuối cùng cũng chịu yên tĩnh lại.
Trưa ngày thứ hai, xa giá của Thái tử tiến qua cổng quân doanh.
Ta đứng sau lưng Tiêu Hành, nhìn thấy người nam nhân ba năm trước từng đính hôn với ta.
Lý Thừa Dục khoác áo choàng cừu hồ ly, mày mắt vẫn ôn nhuận như xưa.
9.
Khi phụ thân của Lý Thừa Dục còn là hoàng tử, Trưởng công chúa đã chăm sóc người cháu này; giờ đây nàng ta nhận ra Lý Thừa Dục, nhưng Lý Thừa Dục lại không nhận ra nàng ta.
Trước khi vào sân khấu, nàng ta còn ở trong tay áo lặp đi lặp lại việc phác họa tên của chàng.
Khi nàng ta bước lên sân khấu, bước chân loạn nhịp hai lần, ánh mắt trước sau dán chặt lên người chàng.
Lý Thừa Dục chỉ chê nàng ta động tác vụng về lóng ngóng, đến chén rượu cũng lười chẳng buồn đặt xuống.
Một khúc múa dứt, chàng dùng nan quạt gõ gõ lên mặt bàn.
Đó là động tác lựa chọn ca cơ, chứ không phải ám hiệu nhận người quen cũ.
“Người che mặt này giữ lại, điệu múa của ả… lại khiến ta nhớ tới cô cô.”
Trong mắt Trưởng công chúa chợt lóe lên ánh sáng.
Nàng ta gần như nhào tới trước bàn tiệc.
Nhưng Lý Thừa Dục lại nâng cằm nàng ta lên, tiện tay giật phăng khăn che mặt xuống.
Những vết sẹo, gió cát và bao ngày lao dịch khổ sai đã hủy hoại khuôn mặt vốn dĩ tinh xảo của nàng ta.
Chàng nhìn chằm chằm giây lát, chán ghét buông tay ra:
“Ta còn tưởng là mỹ nhân phương nào, hóa ra lại xấu xí không dám gặp người, che mặt lại còn bày đặt làm bộ làm tịch.”
Trưởng công chúa chết sững tại chỗ.
Nàng ta đưa tay định kéo vạt tay áo của chàng, bị thị vệ một phen đẩy ngã ra xa.
Nàng ta ngã quỵ trước bàn tiệc, chiếc trâm châu cũ cài trên tóc cũng gãy đôi rơi xuống đất.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng