Bà chủ khách sạn có khuôn mặt đầy những vết hoen tử thi, vừa cười, khóe miệng đã nứt dài tới tận mang tai.
Bà ta đẩy sổ đăng ký lưu trú tới trước mặt tôi:
“Viết tên xuống đây rồi thì đừng bao giờ nghĩ tới chuyện rời khỏi khách sạn này.”
Tôi suy nghĩ một lát, cầm bút viết xuống ba chữ—
Bạch Vô Thường.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận