Ta từ nhỏ đã ngu độn ít thông tuệ còn a tỷ lại tài tình hơn người.
Trong thi hội ở Hầu phủ.
Tỷ ấy sợ ta mất mặt, bèn lén thay ta làm một bài thơ.
Nào ngờ thi hội lần này vốn là để chọn thê tử cho nhị công tử Hầu phủ, mà bài thơ tỷ ấy viết thay ta lại được nhị công tử nhìn trúng.
Về sau, ta gả vào Hầu phủ.
Sau khi thành thân, sự ngu độn ít học của ta bị Bùi Hựu phát hiện.
Hắn mới biết ta không phải người làm thơ hôm ấy.
Bùi Hựu oán ta, trách ta, ghét bỏ ta.
Hắn nói thê tử của hắn không nên giống như ta, bên ngoài chỉ có chút nhan sắc, trong bụng lại chẳng có nửa điểm mực.
Mỗi khi thân mật, hắn đều ghé bên tai giễu cợt ta không có phong thái ung dung của chính thất, chỉ có một thân hồ mị còn có chút tác dụng trên giường.
Ta sợ rồi.
Vì vậy, khi trở lại ngày thi hội ấy.
Ta ngăn a tỷ đang định viết thơ thay ta lại, giọng run rẩy:
“Đa tạ a tỷ, nhưng không cần đâu.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận