Chương 3 - Trở Về Ngày Thi Hội
Mấy ngày nay, Bùi Ánh luôn hỏi có thư của tiểu thư Minh phủ gửi đến hay không.
Trông ngóng mãi, hôm nay cuối cùng cũng trông được.
Gã sai vặt nhanh chân xuyên qua vườn, trong lòng nghĩ phải mau để thế tử xem thư.
Nào ngờ giữa đường bỗng nổi gió lớn.
Tờ giấy mỏng bị gió cuốn đi, xoay mấy vòng giữa không trung rồi mới rơi xuống đất.
Gã sai vặt vội đi nhặt.
Không ngờ lại chậm hơn người khác một bước.
Bức thư bị nhị công tử trong phủ, Bùi Hựu, dùng ngón tay trắng nõn nhặt lên.
Hắn mở thư ra trước tiếng kinh hô của gã sai vặt.
Thư chỉ có hai dòng.
Rất ngắn.
Bùi Hựu nhìn một cái liền cười, tự nói:
“Bây giờ lại nói bằng lòng gả cho ta rồi?”
“Hừ, ta còn không muốn cưới đâu!”
“Còn ba ngày sau đến cầu thân?”
“Minh Tuệ ba ngày sau dù nàng có đợi đến trời tối, ta cũng sẽ không đi!”
“Ta muốn xem ngoài ta ra còn ai chịu cưới nàng?”
Nói xong, hắn ném tờ giấy xuống, phe phẩy quạt xếp, hớn hở rời đi.
Hắn đi vừa nhanh vừa vội.
Vì vậy không nghe thấy câu của gã sai vặt:
“Nhị công tử, ngài hiểu lầm rồi, đây là thư của thế tử chúng ta…”
08
Chim xanh chẳng đưa thư ngoài mây, đinh hương uổng kết nỗi sầu trong mưa.
Mấy ngày nay Bùi Ánh luôn tâm thần bất an.
Hắn sợ không đợi được thư của Minh Tuệ.
Lại sợ đợi được thư nàng uyển chuyển từ chối.
Càng sợ đời này lại lỡ mất nàng.
Bỗng nhiên, trong sân truyền đến tiếng gã sai vặt gọi:
“Thế tử, thế tử! Hôm nay có thư của Minh nhị cô nương.”
Nàng cuối cùng gửi thư rồi sao?
Bùi Ánh không chờ nổi, thân hình thoắt một cái, nhảy ra khỏi song cửa.
Hắn nhanh chân bước đến bên gã sai vặt, giật lấy thư trong tay hắn.
Sau đó run tay mở giấy thư ra.
“Gả cho chàng, ta bằng lòng!”
“Nếu có thể, xin ba ngày sau đến phủ cầu thân.”
Chỉ ngắn ngủi hai dòng.
Bùi Ánh thầm đọc đi đọc lại trong lòng.
Cuối cùng, hắn chỉ vào giấy thư, như không dám tin mà hỏi gã sai vặt bên cạnh:
“Nàng bằng lòng gả cho ta?”
“Đúng không?”
“Ta không nhìn nhầm?”
Giấy thư gần như dí đến trước mắt.
Gã sai vặt nhìn thấy hai dòng chữ tròn trịa vụng về.
Hắn không kìm được đọc ra:
“Gả cho chàng, ta bằng lòng!”
“Nếu có thể, xin ba ngày sau đến phủ cầu thân.”
Ngẩng đầu lên, đối diện ánh mắt mong đợi của thế tử.
Gã sai vặt gật đầu thật mạnh.
“Đúng vậy, Minh nhị cô nương bằng lòng thành thân với ngài, ngài không nhìn nhầm.”
Lời vừa dứt, gã sai vặt nhìn thấy thế tử ngày thường cô cao trầm ổn lại lộ ra nụ cười ngây ngốc mừng như điên.
“Ha ha ha ha, thật tốt quá, Tuệ Tuệ bằng lòng gả cho ta…”
Gã sai vặt biết Bùi Ánh đã sớm tình căn thâm chủng với Minh nhị tiểu thư.
Cũng vui vẻ nhe răng cười:
“Đúng vậy, phủ chúng ta sắp có thế tử phu nhân rồi.”
Dứt lời, hắn chợt nhớ đến biến cố trên đường cầm thư.
Gã sai vặt nhíu mày, kể lại rõ ràng chuyện tình cờ gặp Bùi Hựu.
Khi nghe gã sai vặt bắt chước y như thật câu nói của Bùi Hựu:
“Ta muốn xem ngoài ta ra còn ai chịu cưới nàng?”
Bùi Ánh tức đến bật cười.
Kiếp trước, nếu không phải Minh Huệ quá nóng lòng tìm chốn nương tựa cho Tuệ Tuệ.
Kẻ ngu xuẩn Bùi Hựu dựa vào cái gì mà cưới được nàng?
Đã cưới được lại không biết trân trọng.
Sống sờ sờ giày vò nàng nhiều năm.
Cuối cùng còn hại nàng mất mạng.
Vừa nghĩ đến đây, Bùi Ánh hận không thể uống máu, ăn thịt hắn.
Hàn khí quanh người hắn khiến người ta kinh sợ.
Làm gã sai vặt bên cạnh sợ hãi nín thở.
Rất lâu sau, gã sai vặt do dự một chút, lắp bắp hỏi:
“Vậy… có cần giải thích với nhị công tử rằng bức thư này không phải gửi cho ngài ấy không?”
“Tiểu nhân thấy nhị công tử hình như đã hiểu lầm gì đó?”
Thế tử và nhị công tử xưa nay bất hòa.
Nhị công tử ghen ghét thế tử học thức hơn hắn.
Lại sinh ra sớm hơn, đoạt mất vị trí thế tử của hắn.
Nhưng dù sao bọn họ cũng là huynh đệ cùng cha cùng mẹ.
Nếu sau này nhị công tử mới biết bức thư này không phải gửi cho hắn.
E là sẽ đến tìm thế tử gây chuyện.
Tình nghĩa huynh đệ càng tệ hơn.
Gã sai vặt nghĩ như vậy trong lòng.
Bùi Ánh lại lạnh nhạt nói:
“Ngươi không nói rồi sao?”
“Là do hắn không nghe thấy.”
“Trách được ai?”
Trước khi thuận lợi thành thân với Tuệ Tuệ.
Tốt nhất Bùi Hựu cái gì cũng không biết.
Bùi Ánh đứng bên cạnh gã sai vặt ngốc nghếch, mặt không biểu cảm nghĩ.
09
Ba ngày sau, Bùi Ánh đúng hẹn đến phủ.
Đăng môn đưa sính, xin canh thiếp, hợp bát tự, bói ngày lành, thông sính thư…
Chỉ trong bốn ngày ngắn ngủi, hôn sự của ta và Bùi Ánh đã định xong.
Trên sảnh đường, phụ thân nịnh nọt cười với Bùi Ánh:
“Đứa nữ nhi này của ta tính tình ngu dốt chậm chạp, làm thiếp thất cho thế tử còn là trèo cao. May mắn được thế tử thương yêu, lại lấy chính thê chi vị nghênh cưới. Chỉ mong sau khi thành thân, nàng có thể ôn uyển hiền thục, giúp chồng dạy con, mới không phụ tấm lòng thương yêu của thế tử…”
Phụ thân xưa nay thích làm chuyện mất mặt.
Ta và a tỷ cúi đầu, chỉ sợ trước mặt người khác lộ ra một nụ cười bất hiếu.
Chén trà nặng nề đặt xuống bàn, cạch một tiếng giòn vang, cắt ngang lời phụ thân đang hạ thấp ta.
Bùi Ánh lạnh mắt nhìn ông, giọng điệu nhàn nhạt: