Ngày tôi sinh ra được ba ngày, bị quấn trong một tấm chăn rách, vứt ngay dưới cánh cổng sắt của bang Cửu Tiêu.
Mười hai gã đàn ông thô kệch đứng vây quanh, nhìn nhau trân trối.
“Đại ca… ngoài cửa… có một đứa.”
Hoắc Cửu gia ngồi xổm xuống.
Trên tay ông có ba vết sẹo cũ, ngón trỏ to hơn cả cẳng tay tôi.
Ông chọc chọc má tôi.
Tôi chụp lấy ngón tay ông, nhe miệng cười với ông một cái.
“Nuôi.”
Chỉ một câu.
Từ đó, tôi có thêm một người cha, bảy người chú.
Xem thêm
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận