Quay Về Để Trả Thù
Kiếp trước, trong buổi khám sức khỏe vào trường quân đội, thanh mai trúc mã đã tố cáo tôi bị rối loạn sắc giác, chỉ để nhường suất cho cô nữ sinh nghèo kia.
“Cô ấy đáng thương hơn em, cũng cần con đường này hơn em.”
Đó là nguyên văn câu nói năm ấy của anh ta.
Giấc mơ của tôi tan vỡ, cơ thể cũng suy sụp, cuối cùng chết vào mùa đông năm hai mươi tám tuổi.
Trước khi chết, tôi từng nhắn cho anh ta một tin:
“Chai nước đó, anh biết không?”
Anh ta không trả lời.
Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về rạng sáng ngày khám sức khỏe.
Chai nước trong tủ lạnh vẫn còn đó, lớp niêm phong hoàn hảo.
Tôi đổ nó đi, đổi thành nước đun sôi để nguội, vặn chặt nắp rồi đặt lại chỗ cũ.
Ngoài cửa vang lên giọng của anh ta:
“Niệm Niệm, mang nước chưa? Đừng quên uống đấy.”
Tôi mở cửa, mỉm cười với anh ta.
“Mang rồi, em sẽ uống.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận