VĂN ÁN:
Mùi máu tanh trong phòng sinh vẫn chưa tan hết, ngoài cửa đã truyền đến một trận tiếng bước chân.
Bé An nhi trong lòng ta vừa bú no, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng áp sát vào ngực ta, ngủ vô cùng say sưa.
Ma ma dẫn theo bốn tỳ nữ nối đuôi nhau bước vào, mặt không chút biểu cảm vươn tay về phía ta: “Vương phi, Vương gia căn dặn, bế tiểu công tử sang Công chúa phủ.”
Vòng tay đang ôm An nhi của ta siết chặt lại, kéo theo vết thương nơi bụng dưới đau nhói lên dữ dội.
Những mũi kim khâu như muốn rách toạc, dòng máu ấm nóng lại rỉ ra một tầng.
Ta ngẩng đầu, nhìn về phía nam nhân đang đứng ngoài khung cửa.
Tiêu Minh Uyên chắp tay đứng đó, ánh mắt vượt qua mẹ con ta, rơi thẳng lên người ma ma.
Giọng nói của hắn không mang theo một tia dao động: “Còn ngây ra đó làm gì? Bế đi.”
Khuôn mặt ấy ta đã ngắm nhìn suốt ba năm, khuôn mặt từng ôm ta cười gọi “Nam Ý” trong đêm tân hôn, giờ phút này lại lạnh lẽo như sắt thép tháng Chạp.
Thì ra sự dịu dàng ân cần hắn dành cho ta ba năm qua chẳng qua cũng chỉ như nuôi một chậu hoa, đợi hoa kết trái, trái ấy sẽ bị hái đi để dâng cho kẻ khác.
Tiêu Minh Uyên rốt cuộc cũng liếc nhìn ta một cái.
Ánh mắt hắn dừng lại một nháy mắt trên lớp áo lót đã thấm đẫm máu tươi của ta, giọng điệu mang theo vài phần mất kiên nhẫn: “Công chúa thể nhược không thể sinh dưỡng, An nhi quá kế sang cho nàng ấy, đó là sự độ lượng mà một chủ mẫu như nàng nên có. Đừng làm loạn.” (Quá kế: mang con ruột cho người khác trong gia tộc nhận làm con nuôi/con đích tôn).
Ta cất lời, giọng khàn đặc gần như không nghe rõ: “Nó là đứa trẻ ta đã liều nửa cái mạng mới sinh ra được.”
“Cho nên bổn vương mới nói nàng vất vả rồi.”
Hắn đã xoay người lại, dặn dò quản gia, “Đưa thêm cho Vương phi hai nhánh nhân sâm.”
Hai nhánh sâm.
Dùng hai nhánh sâm, để đổi lấy núm ruột ta mang thai mười tháng, thập tử nhất sinh mới sinh ra.
Đám ma ma ùa lên.
Ta ôm rịt lấy An nhi, nhưng thân thể sau khi sinh mềm nhũn như bùn lầy, đến một ngón tay cũng không sao dùng sức nổi.
Khoảnh khắc An nhi bị bứt ra khỏi vòng tay ta, thằng bé giật mình tỉnh giấc, khóc lên xé ruột xé gan.
Ta vươn tay ra, nhưng không thể với tới.
Bóng lưng Tiêu Minh Uyên không hề khựng lại dù chỉ một chút.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận