Tôi đã làm cơm hộp cho Trình Việt ở bàn làm việc bên cạnh suốt một năm rưỡi.
Mỗi ngày, tôi đều dậy sớm hơn bốn mươi phút, đặt hộp cơm lên bàn anh rồi dùng túi giữ nhiệt bọc cẩn thận.
Đũa luôn được đặt về phía bên phải. Anh thuận tay trái, nhưng lấy đũa từ bên phải sẽ tiện hơn.
Tôi chưa bao giờ để lại lời nhắn, cũng không ghi tên, giả vờ như đó là cơm do dì ở căng tin mang tới.
Anh chưa từng hỏi cơm này là do ai làm.
Cho đến trưa hôm ấy, khi đi ngang qua phòng trà nước, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng lòng của các đồng nghiệp.
【Lại làm cơm hộp nữa rồi. Chắc Trình Việt hoàn toàn không biết là cô ấy làm đâu nhỉ? Lần trước tôi còn thấy anh ta ném thẳng túi giữ nhiệt vào thùng rác.】
【Biết thì đã sao? Người anh ta thích là quản lý Tống của phòng Kinh doanh. Hai người đã ăn riêng với nhau ba lần rồi, ai còn thèm để ý cơm hộp của cô ấy chứ?】
【Mỗi lần cô ấy cẩn thận đặt đũa như thế trông thật sự rất xót xa. Người ta cầm lên còn chẳng để ý đũa quay về hướng nào.】
【Thảm nhất là cô ấy còn tưởng không ai biết. Cả công ty đều biết hết rồi được không? Chỉ có Trình Việt vẫn bị giấu thôi. Không đúng, có khi người ta biết, chỉ là không muốn nói toạc ra.】
Tôi đứng trước cửa phòng trà nước, trong tay bưng bát canh vừa hâm nóng.
Tôi quay người đổ canh xuống bồn rửa, sau đó nhét bình giữ nhiệt trở lại ngăn kéo của mình.
……….
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận