Người Giả Mạo Mang Gương Mặt Anh

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Chiến sự biên cương kéo dài hai năm, người chồng là Trung đoàn trưởng mất tích ba tháng của tôi – Lục Thừa Châu, đột nhiên trở về.

Tôi vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, vội vàng bưng lên cho anh món mì cán tay anh thích ăn nhất. Trên bàn ăn, anh bỗng mở miệng:

“Tú Liên, giúp anh lấy cái hộp sắt chôn dưới gốc cây hòe già đến đây nhé, anh muốn thứ bên trong.”

Tay tôi đang gắp thức ăn lập tức khựng lại.

Bởi vì cái hộp sắt ấy căn bản không hề tồn tại đó là lời nói bịa ra giữa tôi và Lục Thừa Châu năm đó, chỉ để dỗ đứa con trai năm tuổi đi ngủ sớm.

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...