Tôi ghét Lục Gia Ngôn từ nhỏ.
Ghét việc anh đột nhiên dọn vào nhà tôi, ghét việc anh chia mất sự quan tâm của ba tôi.
Ghét việc sau khi bị tôi bắt nạt, anh lúc nào cũng làm như chẳng hề gì.
Sau này, tôi vô tình phát hiện anh trong phòng tắm, cầm ả /n /h của một c /ô g /ái làm ch /uyện x /ấu.
Thế là tôi cầm bức ảnh mình chụp được, đắc ý uy hiếp anh:
“Không muốn người khác biết thì cút khỏi nhà tôi.”
Nhưng trong mắt anh chẳng hề có chút hoảng loạn vì bị phát hiện.
Ngược lại, anh còn hỏi tôi:
“Phải làm thế nào em mới không ghét anh nữa?”
Tôi cười gian xảo, cố tình muốn khiến anh bẽ mặt:
“Vậy anh đứng yên cho tôi chụp thêm một tấm làm bằng chứng đi.”
Ngay lúc tôi tưởng mình đã uy hiếp được anh.
Anh lại cúi đầu cười.
“Được thôi.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận