Chương 3 - Đối Đầu Với Lục Gia Ngôn
Sau đó anh cong môi cười đầy trêu chọc, rũ mắt đánh giá tôi:
“Muốn biết đây là ai không?”
Tôi ngước mắt nhìn anh, tức giận hừ hừ:
“Ai thèm biết.”
Anh cười khẽ một tiếng, ngón tay thon dài giơ tấm ảnh lên, lật lại đưa đến trước mắt tôi.
Anh nói rõ từng chữ:
“Người trong ảnh là em.”
Tôi kinh ngạc trợn to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Nhưng tôi thật sự nhìn thấy người trong tấm ảnh polaroid được ép nhựa đó chính là tôi.
Tôi ngồi xổm trước chiếc bánh kem cao bằng một người, ngẩng đầu nheo mắt mỉm cười với ống kính. Dưới chiếc n /ơ b /ướm l /ớn sau lưng là mảng l /ư /ng tr /ần lộ ra ngoài.
“Tại sao anh lại giấu ảnh của tôi?”
Anh giữ lấy e /o tôi, n /h /ấc tôi đặt lên bàn máy tính.
Cánh tay rắn chắc hữu lực ch /ố /ng hai bên người tôi, nh /ố /t tôi trong vòng tay anh.
Khóe môi anh mang theo nụ cười xấu xa:
“Em nói xem tại sao?”
“Sao tôi biết được…”
Vừa dứt lời, anh cúi người h /ôn lên m /ôi tôi.
Sau đó một tay anh gi /ữ sau g /á /y tôi, một tay đ /ỡ lấy e /o tôi, é //p tôi phải ngẩng đầu lên.
Chóp mũi c /ọ s /át, h /ơi th /ở qu /ấn l /ấy nhau. Anh không hề thăm dò, trực tiếp c /ạy m /ở môi r /ăng tô /i.
Hôn một lúc, bàn tay đang g /iữ e /o tôi của anh càng lúc càng s /iết ch /ặt. Có một khoảnh khắc, anh như muốn nh /ào n /ặ /n tôi vào trong c /ơ t /h /ể mình.
Lúc tôi dậy còn chưa kịp mặc đ /ồ l //ó /t, qua lớp váy h /ai d /ây mỏng manh.
Anh có thể cảm nhận được sự m /ề /m m /ại của c /ơ th /ể tôi, tôi cũng có thể cảm nhận được c /ơ b /ắp rắn chắc của anh.
Trong lúc qu /ấn qu /ýt triền miên, sợi bạc như có như không nối giữa hai người.
Tôi mơ mơ màng màng bị anh h /ôn xong, cuối cùng th /ở h /ổ //n h /ển từng hơi lớn.
D /ây v /áy trong lúc gi /ã /y gi /ụa đã sớm trượt xuống cánh tay.
Mảng trắng trước ng /ự /c cùng nửa đ /ường c /ong lúc ẩn lúc hiện đều bị Lục Gia Ngôn thu hết vào mắt.
Anh th /ở d /ốc, theo bản năng cúi người còn muốn h /ôn tiếp.
Nhưng tôi đã tỉnh táo lại, tát anh một cái.
“Anh là đồ khốn!”
Anh không tức giận vì cái tát này.
Ngược lại còn thong thả k /éo d /ây v //á /y đang trượt trên tay tôi lên, đặt lại trên vai.
“Bây giờ biết vì sao chưa?”
“Vì anh thích em.”
Tôi trợn to mắt, không thể tin nổi nhìn anh.
“Anh… thích tôi?”
“Mắt anh mù à?”
“Không đúng… anh bị bệnh à?”
Anh hơi tiến lại gần, một tay nâng mặt tôi. Ngón cái không mấy dịu dàng vuốt ve cánh m /ô /i bị h /ôn đến đ /ỏ s /ưng của tôi.
Anh cười như yêu tinh. Trong tay anh không biết từ đâu xuất hiện sợi dây chuyền.
Anh thong thả đeo lên cổ tôi.
“Có lẽ vậy.”
Vừa dứt lời, tôi dùng hết sức lực đẩy mạnh anh một cái.
Đẩy anh lùi về sau hai bước.
Nhân cơ hội đó, tôi không ngoảnh đầu lại chạy về phòng.
Lục Gia Ngôn nhìn bóng lưng tôi chạy trốn thục mạng, cúi đầu bất lực cười.
“Không có tiền đồ.”
Cười xong, anh theo bản năng s /ờ lên m /ôi mình.
…
Tôi thở h /ổn h /ển chạy về phòng.
Một mạch chui vào trong chăn.
Dùng chăn quấn mình kín mít.
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng tim tôi đập đặc biệt lớn.
Tôi bịt tai, túm chăn lăn hai vòng.
Cuối cùng lại đỏ mặt ngồi dậy.
Không hiểu sao lại sờ lên môi mình.
Nụ h /ôn đầu của tôi cứ thế mất rồi!
Trong lòng tôi âm thầm mắng Lục Gia Ngôn một trận.
Sau đó tức tối lại nằm xuống.
Nhưng trong đầu luôn hiện lên hình ảnh và cảm giác vừa rồi khi anh cưỡng h /ôn tôi.
Hơi nóng trên tai và cổ mãi không tan.
Trong miệng tôi không nhịn được lẩm bẩm:
“Hình như cũng không tệ lắm.”
Ý thức được mình có suy nghĩ đáng sợ này, tôi vội lắc đầu.
Tôi sụp đổ hét lên:
“A! Lục Gia Ngôn đáng ghét!”
Trưa hôm đó, để tránh Lục Gia Ngôn.
Tôi lề mề rất lâu mới ra khỏi phòng. Trước khi xuống lầu còn đứng trên lầu nhìn trước ngó sau.
Thấy bàn ăn không có ai, tôi mới cẩn thận xuống lầu.
Dì Vương thấy tôi xuống lầu mà cứ nhìn trái nhìn phải.
Liền vội hỏi:
“Hy Hy, cháu đang tìm Gia Ngôn à?”
Tôi vội lắc đầu, lại ưỡn ng /ực ngẩng đầu ngồi xuống:
“Ai tìm anh ấy chứ?”
Dì Vương bất lực lắc đầu.
“Gia Ngôn đến trường rồi.”
Tôi mím môi:
“Ồ.”
Ăn cơm xong, tôi ủ rũ lên lầu.
Ngồi trước bàn trang điểm suy nghĩ lung tung.
Rốt cuộc anh thật sự thích tôi, hay là vì muốn trả thù tôi nên mới cố ý nói thích tôi?
Dù sao ai lại thích một người luôn bắt nạt mình chứ.
Nhưng lỡ như anh đúng là thích bị ngược thì sao?
Tôi ôm mặt nhìn vào gương.
Rất lâu sau, tôi đưa ra kết luận.
Tôi trẻ trung xinh đẹp, dáng người lại đẹp, được người ta thích là chuyện rất bình thường.
05
Sau sinh nhật, kỳ nghỉ hè của tôi cũng kết thúc.
Buổi chiều, tôi chậm rãi thu dọn đồ đạc về trường.
Trường của Lục Gia Ngôn và trường tôi chỉ cách nhau một đại lộ.
Nhưng năm nay tôi học năm hai, anh học năm tư.
Về trường được mấy ngày, tên khốn Lục Gia Ngôn đó vẫn không có chút tin tức nào.
Thích tôi thì theo đuổi tôi đi chứ.
Dù chắc chắn tôi sẽ không đồng ý.
Nhưng h /ôn xong rồi mất tích là sao?
Thuần túy giở trò lưu manh à?
Trông tôi dễ bắt nạt lắm sao?
Tôi tức tối lăn qua lăn lại trên giường.
Cuối cùng gửi cho anh một dấu hỏi chấm.
Giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.