VĂN ÁN:
Năm mẹ tôi kiếm được khoản tiền lớn đầu tiên trong đời, bà lại ném tôi cho gia đình dì út nghèo khó, đanh đá ở vùng Đông Bắc.
Bà lấy lý do phải ra ngoài gây dựng sự nghiệp, không có thời gian chăm sóc tôi, nhưng lại ôm chặt em gái bên mình.
Dì út cầm xẻng nấu ăn, vừa chạy ra ngoài vừa mắng ầm lên:
“Đồ khốn nạn! Dựa vào đâu mà đứa trẻ chị không cần lại ném cho tôi?”
“Tôi nói cho chị biết, mỗi tháng một nghìn tệ! Thiếu một đồng, tôi sẽ ném con bé lên núi cho sói ăn!”
Nhưng mẹ không biết rằng tôi trời sinh có thể đem lại may mắn.
Những người ở gần tôi sẽ ngày càng gặp nhiều vận may, gặp dữ hóa lành.
Còn bà đã tự tay đẩy đi phúc khí duy nhất của mình.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận