Chương 2 - Ngôi Sao May Mắn Bị Lãng Quên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

05

Tôi chỉ cắn ba miếng đã ăn hết hai chiếc bánh bao lớn bằng bàn tay.

Dì út Vương Lan Chi chậc chậc kinh ngạc, đẩy dượng Trương Bình Đào một cái.

Trương Bình Đào vội lấy thêm hai chiếc bánh bao nhân dưa chua thịt lợn bóng mỡ, lại trộn thêm một đĩa dưa chuột với thịt đầu heo.

“Con bé này, đã bị bỏ đói bao lâu rồi? Mau ăn đi.”

Lúc ấy tôi mới hoàn hồn, bắt đầu biết xấu hổ.

Tôi chậm rãi lau sạch miệng, nhỏ giọng nói:

“Cháu không ăn nữa, cháu no rồi.”

Vương Lan Chi bật cười, hừ một tiếng.

“Được, no rồi đúng không? Vậy đi ngủ!”

Vương Lan Chi không phải người giàu có. Hai vợ chồng đều làm việc trong nhà máy giấy.

Nhà của họ chỉ là một căn hộ đơn giản gồm hai phòng ngủ và một phòng khách.

Vương Lan Chi dọn dẹp một phòng ngủ, đặt gối ngay ngắn cho tôi.

“Tối nay cháu ngủ ở đây.”

Tôi cúi đầu, không dám trèo lên giường:

“Chỉ tối nay thôi ạ?”

Vương Lan Chi sửng sốt, sau đó bật cười:

“Sau này cũng được.”

Tôi đưa tay sờ ga giường.

Đó là tấm vải thô vừa mới thay, những nếp nhăn vẫn chưa được vuốt phẳng.

Nằm trên giường, tôi mãi không ngủ được.

Khi còn sống với mẹ, nhà chúng tôi cũng có hai phòng ngủ và một phòng khách.

Nhưng mẹ và em gái ngủ chung trong phòng lớn. Phòng còn lại chất đầy đồ đạc và đủ kiểu mẫu mũ.

Tôi chỉ có thể kê một chiếc giường gấp ngoài ban công.

Có lúc thức dậy muộn, vừa mở mắt đã nhìn thấy họ hàng và hàng xóm ngồi ngay cạnh giường, vừa cắn hạt dưa vừa nhìn tôi chằm chằm.

Tôi chưa bao giờ có một căn phòng riêng như lúc này.

Tôi xoa bụng.

Hơi đói rồi.

Thật ra bánh bao nhân dưa chua thịt lợn của dì rất thơm.

Nhưng tôi sợ Vương Lan Chi ghét bỏ mình nên không dám ăn quá nhiều.

“Xì xụp…”

Phía sau cánh cửa phòng ngủ mỏng manh dường như truyền đến mùi thơm nồng nàn và tiếng ăn uống.

Tò mò, tôi hé cửa nhìn ra.

Chỉ thấy Vương Lan Chi và Trương Bình Đào bưng ra một nồi sườn hầm đậu que.

Bên trong có cả bánh bột ngô, ngô, khoai tây và miến.

Vương Lan Chi đang bưng một bát miến, ghé sát khe cửa phòng tôi, cố ý húp xì xụp thật lớn.

Bà còn dùng tay quạt, cố đưa mùi thơm vào phòng tôi.

Thấy tôi bước ra, đôi lông mày xăm của Vương Lan Chi nhướng lên. Đôi mắt thường ngày trang điểm đậm cong thành hình trăng khuyết.

Bà đắc ý như người ôm cây đợi thỏ:

“Cuối cùng cháu cũng chịu ra rồi.”

“Dì biết ngay không ai có thể từ chối tay nghề của Vương Lan Chi này mà.”

Bà kéo tôi đến bàn ăn, còn đường hoàng nói:

“Nửa đêm dì đói quá, cháu ra ăn khuya cùng dì.”

Trương Bình Đào bưng cho tôi một bát sườn đầy ắp.

Theo bản năng, tôi định từ chối, lại bị Vương Lan Chi vỗ một cái.

“Cứ tự nhiên đi! Ăn với dì một chút thì đã sao?”

Dường như không một đứa trẻ Đông Bắc nào có thể thoát khỏi câu thần chú này.

Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, bưng bát sườn lên, không nói hai lời đã bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Tay nghề của Vương Lan Chi quả thực rất tốt.

Sườn mềm nhừ, vừa cắn đã rời xương. Khoai tây chạm nhẹ là tan, ngô thơm ngọt, dẻo dai.

Nước thịt đậm đà gần như khiến tôi quên đi tất cả.

Đến cuối cùng, tôi ăn đến mất hết lý trí, còn tự nghĩ ra một cách ăn mới.

Tôi gỡ thịt sườn, phết một lớp khoai tây nghiền lên bánh bột ngô, kẹp thêm vài miếng sườn, cuốn một đũa miến, thêm mấy cọng đậu que rồi nhét tất cả vào miệng.

Bất tri bất giác, tôi đã ăn sạch cả chậu sườn.

Vương Lan Chi cười đến không thấy mắt, đẩy Trương Bình Đào một cái.

“Thấy chưa! Đồ ăn bà đây nấu thơm đến mức có thể làm chết thèm cả một con bò!”

Bà nhìn khuôn mặt đầy dầu mỡ của tôi mà cười, nhưng giọng nói lại trở nên nghiêm túc hơn.

“Tống Tri Giản, như thế này mới gọi là ăn no, biết chưa?”

“Ở nhà dì, cháu cứ ăn hết sức. Không được giả vờ khách sáo linh tinh. Con người phải ăn no mới có sức làm việc.”

“Cháu cũng đừng cảm thấy mình là gánh nặng. Chỉ thêm một đôi đũa thôi mà! Mẹ cháu mỗi tháng còn phải gửi cho dì một nghìn tệ tiền nuôi dưỡng. Đừng nghĩ nhiều!”

Vương Lan Chi giúp tôi kéo chặt góc chăn.

Bàn tay bà rất mềm, mang theo mùi hoa hồng.

Trong bóng tối, tôi nhìn chằm chằm bóng lưng bà.

Mơ hồ cảm thấy…

Vương Lan Chi hình như thật sự rất tốt.

06

Vương Lan Chi nhất quyết làm thủ tục chuyển trường cho tôi.

Bà nói, nếu đã đổi sang một gia đình khác thì cũng phải đổi môi trường, bắt đầu lại từ đầu.

Ngày đưa tôi đi học, Vương Lan Chi lái xe máy, phóng vun vút giữa những bông tuyết, đưa tôi đến trường.

Đúng lúc gặp thím Trương, hàng xóm của Vương Lan Chi.

Thím Trương “ôi chao” một tiếng rồi ghé lại gần.

“Con nhà ai thế này? Lan Chi, không phải cô không sinh được con nên đi đâu bắt cóc một đứa về đấy chứ?”

Vương Lan Chi tháo mũ bảo hiểm, cười hì hì, nhổ “phì” về phía bà ta.

“Thím Trương, cẩn thận miệng bị lở đấy!”

“Đây là con của chị gái tôi, đưa cho tôi nuôi.”

Thím Trương bĩu môi:

“Nuôi con hộ người khác chính là làm kẻ ngốc chịu thiệt! Sao cô lại làm chuyện hồ đồ như vậy?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)