Sau khi tôi đậu vào trường 985, mẹ tôi lại bị chẩn đoán mắc ung thư.
“Mẹ cần 200 nghìn để chữa trị, Yến Tử à. Thôi để mẹ chết đi, mẹ không thể làm lỡ dở tiền đồ của con.”
Kiếp trước, nhìn dáng vẻ đau khổ của mẹ, tôi khóc xé nát giấy báo nhập học, đi làm công nhân ở xưởng.
Tôi vất vả làm việc quần quật suốt năm năm, cuối cùng lại phát hiện ra — mẹ tôi vốn không hề mắc bệnh.
Ngược lại, cậu em trai mười tám tuổi của tôi vừa mua xong nhà cưới.
“Mẹ, sao mẹ lại lừa con?”
Mẹ tôi lại bày ra vẻ mặt không kiên nhẫn: “Nếu mẹ không nghĩ ra cách này, con có ngoan ngoãn đi kiếm tiền mua nhà cho em con không?”
“Nhưng mà con bị ung thư thật đấy, mẹ ơi, con muốn sống tiếp.”
Tôi hoàn toàn sụp đổ.
Nhưng mẹ tôi lập tức đuổi tôi ra khỏi nhà: “Con lớn rồi, mẹ không nuôi con cả đời được đâu.”
Trong tuyệt vọng, tôi chết cô độc trong bệnh viện.
Họ còn đem xác tôi về nhà, gả tôi đi âm hôn, kiếm thêm tám vạn tệ.
Lần nữa mở mắt, mẹ tôi lại đang khóc lóc bảo rằng mình bị ung thư.
Bình luận