Tôi là một người đàn ông trung niên bị cuộc đời dồn đến chân tường
Ngày thất nghiệp thứ ba mươi, trong cái lạnh âm năm độ giữa phố, tôi nhặt được một bé gái bị bỏ rơi.
Con bé co ro bên cạnh thùng rác, trên người còn hằn những vết bỏng thuốc lá.
“Chú ơi… con lạnh.”
Nó run rẩy níu lấy gấu áo tôi. Ánh mắt ấy khiến tôi nhớ đến khoảnh khắc con trai mình được chẩn đoán mắc chứng tự kỷ.
Tôi mềm lòng, đưa nó về nhà.
Không ngờ, quyết định ấy đã hoàn toàn thay đổi vận mệnh của cả gia đình tôi…
Bình luận