VĂN ÁN:
Quận chúa bị kẻ thù truy sát, may mắn được ta cứu sống một mạng.
Nàng dùng nước suối thần chữa lành vết thương cũ nơi chân ta.
Giữa lúc ta tràn trề lòng cảm kích, nàng lại ngầm hạ độc khiến khắp người ta mọc đầy mụn nhọt lở loét.
Tận mắt chứng kiến chàng Thám hoa lang một lòng chẳng rời bỏ ta, nàng mới an lòng xin thánh thượng ban hôn cho hai người.
Nàng phái ám vệ đến nhằm giết ta diệt khẩu, ta kịp thời phát giác rồi trốn thoát khỏi cửa tử.
Nghe ta giãi bày đầu đuôi ngọn ngành, Thám hoa lang khẽ bật cười, vung kiếm đâm xuyên qua ngực ta.
Hắn thở dài cảm thán: “Thao Thao, nếu ta không cùng nàng diễn trọn vở kịch ấy, vị quận chúa ngàn vàng kiêu sa kia sao có thể đem lòng si mê ta được chứ.”
“Nếu nàng thật lòng muốn tốt cho ta, thì ngay từ lúc quận chúa phái người tới giết, nàng nên ngoan ngoãn đền mạng rồi mới phải.”
Hóa ra hắn từ lâu đã thay lòng đổi dạ, còn ta chẳng qua chỉ là công cụ để hắn phô diễn bộ mặt thâm tình son sắt.
Sau khi chết, ta hóa thành một linh hồn vất vưởng.
Chỉ đành trơ mắt nhìn quận chúa nâng đỡ hắn từng bước thăng quan tiến chức, ngồi lên ngôi vị tể tướng.
Mở mắt ra lần nữa, quận chúa đang trúng phải một mũi tên, ngã nhào giữa bùn lầy, van xin ta cứu mạng.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận