Chương 5 - Linh Hồn Vật Vã Trong Cổ Đại
Nhắc lại chuyện xưa, Tiêu Diễn như kẻ điên dại: “Vậy mà hôm đó, nàng lại cắn đứt cả lưỡi mình, không hề hé răng kêu đau lấy một tiếng, nàng không hề kêu đau lấy một tiếng nào!”
Còn Lương Ngân Châu đứng ngoài địa lao, nhìn cảnh tượng ấy mà rơi vài giọt nước mắt cá sấu.
Ả chỉ thản nhiên buông một câu, rằng màn kịch này còn lay động lòng người hơn bất cứ vở tuồng nào ả từng xem qua.
Ta đạp tung cánh cửa miếu nát.
Gió lạnh gầm rú rít qua khe cửa, ta thở dốc từng cơn, mới cảm thấy mình còn đang sống trên cõi đời.
Kẻ coi mạng người như cỏ rác như thế, cớ sao ông trời lại ban cho ả nước thần, cớ sao lại để ả làm vị quận chúa cao cao tại thượng kia chứ?
Ánh mắt Tiêu Diễn lạnh tựa sương băng tuyết phủ, nở một nụ cười rợn người:
“Dẫu có phải chịu ngàn đao xẻo thịt, ta cũng tuyệt đối không tha cho ả!”
10
Trở về đến nhà, mẹ Tống vừa nhìn thấy ta liền vung tay định giáng cho ta một cái tát trời giáng.
“Con nha đầu dối trá lừa lọc kia, dám gạt ta bảo người đàn bà đó là con ả kỹ nữ mọc ghẻ lở, rồi dám nhốt quý nhân vào trong nhà củi!”
Hôm ấy, ta nói ả kỹ nữ này giấu trong người mấy chục lượng bạc của khách làng chơi.
Đợi ả chết đi thì số bạc ấy sẽ thuộc về nhà này, mẹ Tống mới miễn cưỡng đồng ý giữ ả lại trong sân.
Bà ta còn dặn riêng ta, đợi người phụ nữ kia chết thì phóng hỏa thiêu rụi căn nhà củi để xua đuổi xui xẻo.
Nghe xong chuyện, Tống Thời Thanh từ đó cứ thấy nhà củi là đi vòng tránh xa, nửa bước cũng không dám bén mảng lại gần.
Ta nghiêng mình tránh được cái tát, ngước nhìn Tống Thời Thanh đứng bên cạnh: “Là chàng thả ả đi sao? Ả đã hứa hẹn cho chàng những bổng lộc gì?”
Nghe nhắc đến hai chữ bổng lộc, Tống Thời Thanh không chút chần chừ, rút ngay sợi dây thừng ra, lạnh lùng nhìn ta trừng trừng.
Ta siết chặt gói bột độc trong tay áo, đang định gọi Tiêu Diễn ra tay.
Mẹ Tống giật mình kinh hãi, hai tròng mắt đảo liên hồi vì hốt hoảng, rồi bỗng nhiên như biến thành người khác, dang tay chắn ngay trước mặt ta:
“Con trai ta ơi, con làm cái gì thế này? Nếu sợ đắc tội với quý nhân, thì chúng ta đuổi cổ con nha đầu chết tiệt này ra khỏi nhà là được rồi.”
Tống Thời Thanh lộ rõ vẻ tham lam tột độ: “Nhưng quận chúa đã dặn, nếu ả quay về thì phải bắt sống giao nộp!”
Mẹ Tống khuyên can: “Con cứ coi như cái thứ nghiệp chướng này chưa từng quay về chẳng phải xong chuyện sao? Con sau này là người có công danh áo gấm về làng, cớ sao lại để chuyện bẩn thỉu này cản trở tiền đồ?”
Thấy sắc mặt Tống Thời Thanh thoáng dao động do dự, mẹ Tống liền xô mạnh ta ra khỏi cổng lớn.
“Nếu mày còn dám vác mặt về đây làm liên lụy đến mẹ con tao, tao lột da mày ra!”
Ta thoáng thấy Tiêu Diễn đã lẻn vào trong nhà, lấy được bình nước thần ta giấu dưới đáy hũ gạo, liền không nấn ná thêm nữa.
Đi được một đoạn, ta ngoảnh đầu nhìn lại, bất ngờ phát hiện mẹ Tống vẫn đứng lặng bên cổng sân.
Thấy ta quay đầu, khẩu hình nơi khóe miệng bà khẽ mấp máy rồi tan biến vào trong gió.
Đoạn bà thụt lùi vào sân, cánh cổng gỗ lung lay rung lên một tiếng “rầm” thật mạnh.
Đêm dài lắm mộng, ta không dám chần chừ chậm trễ, lập tức giục ngựa phi nước đại hướng về phía kinh thành.
Tới kinh thành rồi mới dò la được rằng, có lẽ do thiếu mất tín vật, nên Vinh Vương tạm thời chỉ nhận Lương Ngân Châu làm nghĩa nữ.
Thế là Tiêu Diễn không quản ngày đêm lao thẳng tới nha môn, gióng trống kêu oan, kiện cáo nghĩa nữ của Vinh Vương là Lương Ngân Châu.
11
Tiêu Diễn quỳ giữa công đường nha môn, Vinh Vương và Lương Ngân Châu ngồi chễm chệ nơi ghế cao.
Lương Ngân Châu tỏ vẻ khinh khỉnh: “Bổn cô nương còn chưa phái người đi tìm ngươi, ngươi lại tự mình vác xác tới nộp mạng rồi.”
Tri phủ mồ hôi ướt đầm trán, khẽ ho vài tiếng ra hiệu cho ả giữ trật tự.
“Dưới công đường là người phương nào?”
“Thảo dân Tiêu Diễn, người vùng Ninh Thành thuộc Giang Bắc. Một tháng trước, hiền thê cùng cốt nhục chưa kịp chào đời của thảo dân đã bị Lương Ngân Châu cùng đồng bọn sát hại dã man, cầu xin tri phủ đại nhân làm chủ cho thảo dân!”
“Lương Ngân Châu vốn là áp trại phu nhân của sơn trại cướp bóc nơi tây ngoại thành Ninh Thành, làm đủ điều ác đốt nhà giết người cướp của, khắp cõi Ninh Thành ai ai cũng có thể làm chứng!”
“Không hiểu vì cớ gì khi tới chốn chân thiên tử này, kẻ coi rẻ mạng người ấy lại nghiễm nhiên trở thành nghĩa nữ của Vinh Vương gia.”
Chưa đợi quan tri phủ mở lời, Lương Ngân Châu đã tức tối nhảy cẫng lên: “Vương gia là bậc tôn quý, há để thứ tiện dân sâu kiến như ngươi dám buông lời xằng bậy! Người đâu, trước tiên lôi hắn ra đánh cho ta năm mươi trượng!”