Khi Trái Tim Lạnh Lẽo

Đậu Xanh Rau Má

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Tôi sốt đến 39 độ, còn anh ta lại ở dưới nhà đưa thuốc hạ sốt cho cô hàng xóm.

Khi tôi sốt đến 39 độ, gục ở trước cửa nôn đến mức tối sầm mặt mũi, thì Trần Dữ đang ngồi chồm hổm dưới lầu, giúp cô hàng xóm vặn nắp chai nước suối, dỗ cô ta nuốt thuốc hạ sốt.

Tôi gọi cho anh ta cuộc thứ bảy, cuối cùng anh ta cũng nghe máy.

Câu đầu tiên mở miệng không phải là “Em sao rồi”, mà là: Lâm Vãn, em có thể đừng thêm phiền được không? Ôn Tình ở một mình, sốt đến mức đứng còn không vững đây này.”

Tôi vịn vào tủ giày, sau lưng túa đầy mồ hôi lạnh, xuyên qua cánh cửa sổ hé mở, vừa vặn nghe thấy giọng mũi sụt sịt của Ôn Tình từ dưới lầu vọng lên: “Anh Trần, em sợ đắng lắm, anh xem giúp em phải uống mấy viên.”

Tôi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, bỗng bật cười.

Hóa ra người sốt đến 39 độ, không chỉ có mình tôi.

Nhưng thuốc của anh, lại đưa cho người khác mất rồi.

“Trần Dữ.”

Khi tôi gọi tên anh, trong miệng toàn là vị đắng ngắt: “Em cũng đang sốt, 39 độ 2.”

Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.

Anh ta dường như cuối cùng cũng nhớ ra, tôi mới là người vợ đã kết hôn ba năm của anh.

Nhưng giây tiếp theo, anh ta vẫn nói: “Em tự tìm trong hộp thuốc trước đi, mười phút nữa anh lên.”

Ôn Tình ở dưới lầu lập tức chen vào một câu: “Anh Trần, em hơi lạnh.”

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân anh ta đi xa dần.

Chắc hẳn anh ta đã cởi áo khoác ngoài, khoác lên người cô ta.

Tôi không nói thêm gì nữa, cúp máy luôn.

Đứng không nổi, tôi trượt dọc theo bức tường rồi từ từ ngồi thụp xuống, lòng bàn tay áp xuống nền gạch lạnh lẽo, mới phát hiện ra bản thân đến cả sức để tức giận cũng sắp cạn kiệt rồi.

Đồng hồ điện tử ở cửa chói lọi một màu đỏ, 1 giờ 17 phút sáng.

Nước trong bếp chưa sôi.

Hộp thuốc trống không.

Còn người chồng kết hôn ba năm của tôi, đang ở dưới lầu cùng một người phụ nữ khác uống thuốc hạ sốt.

Tôi mò mẫm lấy điện thoại, gọi xe cấp cứu.

Nhân viên trực tổng đài hỏi tôi có người nhà đi cùng không.

Tôi nhìn cánh cửa đóng chặt, cổ họng như bị nhét một cục bông, mãi mới nặn ra được hai chữ: “Không có.”

Xe cấp cứu đến rất nhanh.

Khi nhân viên y tế đỡ tôi lên cáng, khóe mắt tôi liếc thấy bóng dáng quen thuộc bên rìa bồn hoa dưới lầu.

Trần Dữ đứng ở cửa khu chung cư, tay cầm một cốc nước nóng, đang cúi đầu nói gì đó với Ôn Tình.

Trên người Ôn Tình khoác chiếc áo tối màu của anh ta, cả người cô ta gần như dựa hẳn vào vai anh.

Anh không ngẩng đầu lên.

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...