Chương 1 - Khi Trái Tim Lạnh Lẽo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi sốt đến 39 độ, còn anh ta lại ở dưới nhà đưa thuốc hạ sốt cho cô hàng xóm.

Khi tôi sốt đến 39 độ, gục ở trước cửa nôn đến mức tối sầm mặt mũi, thì Trần Dữ đang ngồi chồm hổm dưới lầu, giúp cô hàng xóm vặn nắp chai nước suối, dỗ cô ta nuốt thuốc hạ sốt.

Tôi gọi cho anh ta cuộc thứ bảy, cuối cùng anh ta cũng nghe máy.

Câu đầu tiên mở miệng không phải là “Em sao rồi”, mà là: Lâm Vãn, em có thể đừng thêm phiền được không? Ôn Tình ở một mình, sốt đến mức đứng còn không vững đây này.”

Tôi vịn vào tủ giày, sau lưng túa đầy mồ hôi lạnh, xuyên qua cánh cửa sổ hé mở, vừa vặn nghe thấy giọng mũi sụt sịt của Ôn Tình từ dưới lầu vọng lên: “Anh Trần, em sợ đắng lắm, anh xem giúp em phải uống mấy viên.”

Tôi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, bỗng bật cười.

Hóa ra người sốt đến 39 độ, không chỉ có mình tôi.

Nhưng thuốc của anh, lại đưa cho người khác mất rồi.

“Trần Dữ.”

Khi tôi gọi tên anh, trong miệng toàn là vị đắng ngắt: “Em cũng đang sốt, 39 độ 2.”

Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.

Anh ta dường như cuối cùng cũng nhớ ra, tôi mới là người vợ đã kết hôn ba năm của anh.

Nhưng giây tiếp theo, anh ta vẫn nói: “Em tự tìm trong hộp thuốc trước đi, mười phút nữa anh lên.”

Ôn Tình ở dưới lầu lập tức chen vào một câu: “Anh Trần, em hơi lạnh.”

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân anh ta đi xa dần.

Chắc hẳn anh ta đã cởi áo khoác ngoài, khoác lên người cô ta.

Tôi không nói thêm gì nữa, cúp máy luôn.

Đứng không nổi, tôi trượt dọc theo bức tường rồi từ từ ngồi thụp xuống, lòng bàn tay áp xuống nền gạch lạnh lẽo, mới phát hiện ra bản thân đến cả sức để tức giận cũng sắp cạn kiệt rồi.

Đồng hồ điện tử ở cửa chói lọi một màu đỏ, 1 giờ 17 phút sáng.

Nước trong bếp chưa sôi.

Hộp thuốc trống không.

Còn người chồng kết hôn ba năm của tôi, đang ở dưới lầu cùng một người phụ nữ khác uống thuốc hạ sốt.

Tôi mò mẫm lấy điện thoại, gọi xe cấp cứu.

Nhân viên trực tổng đài hỏi tôi có người nhà đi cùng không.

Tôi nhìn cánh cửa đóng chặt, cổ họng như bị nhét một cục bông, mãi mới nặn ra được hai chữ: “Không có.”

Xe cấp cứu đến rất nhanh.

Khi nhân viên y tế đỡ tôi lên cáng, khóe mắt tôi liếc thấy bóng dáng quen thuộc bên rìa bồn hoa dưới lầu.

Trần Dữ đứng ở cửa khu chung cư, tay cầm một cốc nước nóng, đang cúi đầu nói gì đó với Ôn Tình.

Trên người Ôn Tình khoác chiếc áo tối màu của anh ta, cả người cô ta gần như dựa hẳn vào vai anh.

Anh không ngẩng đầu lên.

Cũng không nhìn thấy người vừa được đẩy ngang qua trước mặt mình, là tôi.

Khoảnh khắc cửa xe đóng lại, tôi kéo số điện thoại của anh ta vào danh sách đen.

Không phải vì hờn dỗi.

Mà là tôi chợt nhận ra một điều.

Điều tổn thương nhất trong hôn nhân, trước giờ chưa từng là những màn phản bội kinh thiên động địa.

Mà là khi bạn sốt đến 39 độ, người đáng nhẽ ra phải xuất hiện nhất, lại bảo bạn đợi một lát.

Và cái sự chờ đợi ấy, thứ tuột mất đi không phải là cơn sốt.

Mà là sự nguội lạnh của một trái tim.

Tôi truyền dịch ở bệnh viện đến tận sáng.

Bác sĩ bảo tôi bị cảm nặng biến chứng nhiễm trùng phổi, nếu để kéo dài thêm một hai tiếng nữa, rất có thể sẽ ngất lịm luôn ở nhà.

Cô y tá nhỏ lúc thay bình truyền, khẽ hỏi: “Chị ơi, chồng chị đâu?”

Tôi nhìn dung dịch thuốc trong bình từng giọt từng giọt chảy xuống, cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Anh ấy bận rồi.”

Cô ấy tưởng tôi không muốn nói nên không hỏi nữa.

Thật ra cũng chẳng phải tôi không muốn nói.

Tôi chỉ thấy nhục nhã.

6 giờ rưỡi sáng, Trần Dữ cuối cùng cũng đến.

Đầu tóc hơi rối, áo sơ mi nhăn nhúm, trên người vẫn còn mang theo luồng khí lạnh từ bên ngoài.

Anh ta đẩy cửa phòng bệnh, nhìn thấy tôi đang ngồi trên giường, phản ứng đầu tiên lại là cau mày.

“Em chặn số anh à?”

Tôi nhìn anh ta, đột nhiên thấy thật xa lạ.

Tối qua tôi suýt chút nữa thì sốt chết một mình ở nhà, vậy mà câu đầu tiên khi anh ta đến bệnh viện, lại là hỏi điều này.

Tôi không trả lời, chỉ nhìn túi ni lông trên tay anh ta.

Bên trong đựng cháo, thuốc, và một hộp dâu tây.

Dâu tây không phải là loại tôi thích ăn.

Đó là thương hiệu mà Ôn Tình thích, siêu thị dưới lầu quanh năm cháy hàng, trước đây anh ta từng mua nhầm cho tôi một lần, tôi nhớ rất rõ.

Rõ ràng là anh ta mua cho cô ta, rồi tiện tay mang cho tôi một phần.

Trần Dữ dường như cũng nhận ra, động tác khựng lại, đặt túi đồ lên tủ đầu giường.

“Tối qua tình huống đặc biệt, Ôn Tình là con gái, nhà lại không có ai, anh không thể bỏ mặc không lo được.”

“Vậy còn em?” Tôi hỏi.

Anh ta há miệng.

Tôi lại hỏi lần nữa: “Trần Dữ, vậy còn em thì sao?”

Phòng bệnh rất yên tĩnh.

Ông bác giường bên cạnh cũng không nhịn được ngẩng lên nhìn chúng tôi một cái.

Sắc mặt Trần Dữ có chút khó coi, cố nén cảm xúc nói: “Em không giống cô ấy. Em lớn chừng này rồi, sốt thì biết gọi cấp cứu, biết đi bệnh viện, cô ấy thì chẳng biết cái gì, lại còn khóc dữ quá, nên anh mới ở lại chăm sóc thêm một chút.”

Tôi nghe mà phì cười.

“Cho nên anh mặc định là, em có thể tự chịu đựng, còn cô ta thì phải dỗ dành. Cô ta khóc một cái là anh phải chạy ngay xuống lầu. Em sốt đến 39 độ thì anh bảo em tự đi mà lục hộp thuốc.”

“Lâm Vãn, em cứ phải nói chuyện kiểu này sao?”

“Vậy em nên nói thế nào?”

Tôi lật chăn bước xuống giường, cầm tờ giấy nhập viện trên tủ đưa cho anh ta: “Chúc mừng anh, tối qua cứu nhầm người rồi. Người thực sự suýt ngất lịm ở nhà, là vợ anh đấy.”

Anh ta nhìn thấy dòng chữ “Sốt cao cấp tính kèm nhiễm trùng phổi” trên giấy, sắc mặt hơi biến đổi.

Nhưng cũng chỉ là hơi biến đổi mà thôi.

Giây tiếp theo, anh ta vẫn buông ra câu nói quen thuộc: “Bây giờ em đang bệnh, cảm xúc không ổn định, anh không cãi nhau với em.”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, ngực như bị thứ gì đó sống sượng khoét đi một mảng.

Đến nước này rồi, anh ta vẫn nghĩ là tôi đang làm mình làm mẩy.

Tôi gật đầu, bình tĩnh đến lạ thường.

“Trần Dữ, chúng ta ly hôn đi.”

Anh ta rõ ràng sững người lại.

Chắc hẳn không ngờ tôi lại thốt ra câu này nhanh và thẳng thừng đến thế.

Vài giây sau, anh ta cười khẩy.

“Chỉ vì anh xuống nhà đưa thuốc cho hàng xóm mà em đòi ly hôn với anh?”

“Không chỉ vì một lần này.”

“Vậy thì còn chuyện gì nữa?” Anh ta nhìn tôi như đang nhìn một kẻ vô lý gây rối, Lâm Vãn, em nói cho rõ ràng xem.”

Tôi không mở miệng ngay.

Bởi vì tôi nhận ra, nếu thực sự phải nói, thì có quá nhiều lần.

Nhiều đến mức chính tôi cũng không nhớ rõ, từ lần nào mà người làm vợ như tôi, lại dần dần nhường chỗ cho một cô hàng xóm.

Ôn Tình chuyển đến đây nửa năm trước.

Hai mươi tư tuổi, da dẻ trắng trẻo, ăn nói nhỏ nhẹ, gặp ai cũng cười mỉm, gọi tôi là “chị Vãn”, gọi Trần Dữ là “anh Trần”.

Lần đầu tiên cô ta bấm chuông cửa nhà tôi, là vì bóng đèn hỏng.

Lần thứ hai, là vì không biết bật bình nóng lạnh.

Lần thứ ba, là vì mèo chạy mất.

Lần thứ tư, là vì ống nước rỉ.

Lần thứ năm, là vì đau bụng kinh.

Lần thứ sáu, là vì mất ngủ.

Lần thứ bảy, là vì trẹo chân.

Lần thứ tám, là vì sốt.

Mỗi một lần, cô ta đều tìm Trần Dữ đầu tiên.

Còn Trần Dữ, mỗi lần đều chỉ có một câu: “Cô ấy ở một mình, không dễ dàng gì, giúp được thì giúp.”

Không phải là tôi chưa từng đề cập đến ranh giới.

Tôi đã nói rất nhiều lần.

Tôi nói nửa đêm đừng có sang nhà cô ta nữa.

Tôi nói chìa khóa dự phòng đừng có cho người khác mượn.

Tôi nói cô ta không bê nổi đồ bưu kiện thì có thể nhờ bảo vệ, đâu nhất thiết phải tìm anh.

Tôi nói chúng ta kết hôn rồi, anh cứ như thế người khác sẽ hiểu lầm.

Lần nào Trần Dữ cũng tỏ ra mất kiên nhẫn.

“Em có cần phải thế không?”

“Cô ấy coi anh như anh trai thôi.”

“Có phải em quá nhạy cảm rồi không?”

“Chỉ là hàng xóm thôi mà, em đừng có nghĩ người ta xấu xa thế được không.”

Tôi nói không lại anh ta.

Sau này tôi không nói nữa.

Nhưng không nói, không có nghĩa là không đau.

Vào ngày sinh nhật tôi, bánh kem vừa cắt được một nửa, Ôn Tình nhắn vào nhóm chat cư dân một câu “Ổ khóa nhà em bị hỏng rồi, có ai giúp em với”, Trần Dữ liền bỏ dao cắt bánh xuống rồi đi thẳng.

Ngày mẹ tôi phẫu thuật, tôi gọi điện bảo anh ta đến bệnh viện thay tôi một tiếng để tôi đi đóng viện phí lấy thuốc, kết quả anh ta lại đang ở phòng khám thú y, đưa mèo của Ôn Tình đi chụp X-quang.

Ngày tôi thuyết trình thăng chức, Ôn Tình bảo nhà bị sập cầu dao, Trần Dữ đang đi nửa đường thì lái xe quay lại, bỏ mặc tôi đứng bắt taxi dưới sảnh công ty, tài liệu phương án bị mưa ướt sũng.

Không phải anh ta không có thời gian.

Anh ta chỉ là dành thời gian đó cho người khác.

Còn tôi, mãi mãi là người có thể đợi thêm một chút.

“Nói xong chưa?” Trần Dữ nghe xong, sắc mặt cứ thế xám xịt lại.

“Lâm Vãn, giờ em lôi chuyện cũ ra tính toán thì có ý nghĩa gì không? Em thừa biết anh chẳng có ý gì với Ôn Tình cả.”

“Anh có ý gì hay không, không quan trọng.”

Tôi nhìn anh ta, rành rọt từng chữ: “Quan trọng là, mỗi một việc anh làm, đều đang nói cho em biết rằng, em không quan trọng.”

Anh ta như bị câu này chọc giận, lông mày nhíu chặt.

“Anh nói em không quan trọng lúc nào?”

“Tối qua.”

Tôi khẽ cười một tiếng, “Tối qua anh không đến, đó chính là câu trả lời.”

Anh ta im lặng vài giây, giọng nói chùng xuống.

“Tối qua là do anh thiếu suy nghĩ, anh xin lỗi em, được chưa?”

“Muộn rồi.”

Tôi nằm lại xuống giường bệnh, quay lưng đi, không muốn nhìn anh ta nữa.

“Xuất viện xong em sẽ dọn ra ngoài, đơn ly hôn em soạn xong sẽ gửi anh.”

Anh ta đứng bên giường tôi rất lâu.

Cuối cùng ném lại một câu: “Em cứ bình tĩnh vài ngày đi đã.”

Rồi bỏ đi.

Đến túi cháo kia cũng chưa hề mở ra.

Tôi nằm viện ba ngày.

Trần Dữ ngày nào cũng đến, mang hoa, mang cơm, mang thuốc, giọng điệu mềm mỏng hơn bình thường, giống như đang cố bù đắp.

Nhưng mỗi lần anh ta đến, tôi lại chỉ nhớ đến rạng sáng ngày hôm đó, dáng vẻ anh ta đứng dưới lầu đút thuốc cho Ôn Tình.

Có những hình ảnh, một khi đã khắc vào mắt, thì vĩnh viễn không tẩy xóa được.

Ngày xuất viện, bạn thân tôi là Hứa Nghiên đến đón.

Cô ấy vừa xách đồ giúp tôi, vừa tức giận chửi bới.

“Lâm Vãn, tao đã nói từ sớm là con Ôn Tình đó không đàng hoàng rồi. Hàng xóm cái thá gì, có nhà hàng xóm đàng hoàng nào mà nửa đêm nửa hôm dăm bữa nửa tháng lại đi tìm chồng người ta không.”

Tôi dựa vào cửa kính xe, cổ họng vẫn còn đau, nói rất chậm.

“Đừng chửi cô ta nữa.”

“Mày còn bênh nó à?”

“Không phải bênh.” Tôi nhìn những bóng cây vun vút lùi lại ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: “Bây giờ tao chỉ trách Trần Dữ. Cô ta có tâm tư gì đi nữa, nếu không có sự cho phép ngầm của anh ta, thì cũng không thể xen vào cuộc hôn nhân này được.”

Hứa Nghiên sững người một lúc, không nói gì nữa.

Lát sau, cô ấy khẽ nắm lấy tay tôi.

“Thế lần này mày, ly hôn thật à?”

“Thật.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)