“Thưa thẩm phán, một tháng nó kiếm được hơn năm mươi nghìn tệ (*), đưa cho gia đình ba mươi nghìn thì có làm sao đâu?”
Giọng của mẹ vang dội khắp phòng xử án, trong tiếng nức nở xen lẫn một sự liều lĩnh bất chấp tất cả.
Bố đập bàn đứng phắt dậy, mặt đen lại đáng sợ: “Sáu năm nay nó không về nhà, ngay cả mặt mũi em gái ruột ra sao cũng không biết! Máu mủ ruột rà, nó còn chút lương tâm nào không hả?”
Ở hàng ghế dự khán, có người xì xào bàn tán, không ít ánh mắt đổ dồn về phía bục bị đơn, mang theo sự khinh miệt.
Tôi đứng trên bục bị đơn, bộ vest cài khuy thẳng tắp, nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.
Thẩm phán gõ búa: “Bị đơn, trình bày ý kiến của cô.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt của hai người ngồi đối diện, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, bình tĩnh nói một câu.
Giây phút ấy, cả phòng xử án chìm vào một sự im lặng đáng sợ.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận