Chương 4 - Khi Mọi Người Quay Lưng
Tôi sững người tại chỗ, như bị ai tát cho một gáo nước lạnh buốt.
“Bố đang làm cái gì vậy?” Tôi hạ giọng gằn hỏi ông.
Bố lại làm ra vẻ vô cùng lý lẽ: “Để mọi người phân xử xem ai đúng ai sai, xem ai chịu thiệt thòi.”
Mẹ cũng không can ngăn, ngược lại còn bắt đầu lấy tay lau nước mắt trước ống kính.
Đến lúc này tôi mới nhận ra, thứ họ muốn không chỉ là tiền, mà còn muốn mượn sức ép dư luận để dồn tôi vào chân tường.
Đêm đó, điện thoại của tôi gần như rung lên không ngừng.
Những cuộc gọi từ số lạ tới tấp, có người vừa mở miệng đã chửi tôi là “kẻ ăn cháo đá bát”, có người nói “nuôi một con chó còn có giá trị hơn nuôi cô”.
Đồng nghiệp trong công ty gửi cho tôi mấy bức ảnh chụp màn hình, nói trên một nền tảng video ngắn có người chuyên kể vụ “chị gái từ chối trả tiền nuôi em”, bên dưới bình luận toàn là những lời chửi rủa.
Tôi bấm vào tài khoản đó. Trong video, bố đối diện ống kính thở dài thườn thượt: “Chúng tôi cũng không muốn kiện con bé ra tòa, nhưng thực sự là bước đường cùng rồi.”
Mẹ ngồi bên cạnh, hai mắt sưng húp, trông như đã khóc rất lâu.
Phía sau lờ mờ thấy được bức tường và cái bàn của ngôi nhà cũ, vẫn tồi tàn như xưa, hầu như không có gì thay đổi.
Tôi tắt video, đầu ngón tay lạnh lẽo, ngực như bị một tảng sắt nặng trĩu đè lên.
Sáng sớm hôm sau, công ty đã có người gọi tôi lên nói chuyện.
“Cố Tây Ninh (*), dạo này cô có chút chuyện gia đình phải không?” Vị quản lý dùng giọng điệu tương đối khách sáo, “Dư luận trên mạng về cô có vẻ không tốt lắm, phòng nhân sự đã chú ý đến chuyện này rồi, cô tốt nhất là nên nhanh chóng tìm cách giải quyết đi.”
*(Ghi chú: Ở đoạn này tác giả chuyển sang gọi nữ chính là Cố Tây Ninh – PV)*
Tôi khẽ gật đầu: “Tôi sẽ giải quyết sớm, sếp không cần lo lắng.”
Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên hiểu ra, vụ kiện này đã không còn chỉ là mâu thuẫn nội bộ trong gia đình tôi nữa.
Nó bắt đầu vướng vào công việc của tôi, danh dự của tôi, cuộc sống mà tôi đã từng chút một đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt trong mấy năm qua.
Tối về căn hộ ở Quảng Châu, tôi ngồi trên sofa, không bật một ngọn đèn nào.
Ánh đèn neon từ trung tâm thương mại bên ngoài hắt qua cửa kính, tôi nhìn thấy cái bóng đơn độc của mình, giống như một cánh diều bị bỏ rơi lơ lửng giữa không trung.
Bình luận trong phòng livestream của bố mẹ vẫn liên tục trôi xuống.
Có người nói: “Không đưa tiền thì từ mặt đi, loại con gái này giữ lại làm gì.”
Có người nói: “Nên làm đơn yêu cầu cưỡng chế, trừ thẳng vào tiền lương của nó.”
Lại có người nói: “Nuôi lớn nó thà nuôi con chó, chó còn biết vẫy đuôi với chủ.”
Tôi chằm chằm nhìn từng dòng chữ, trong lòng từng tấc từng tấc lạnh đi, giống như nước đá chảy dọc theo khe xương ngấm vào người.
Sáu năm trời không một chút liên lạc, họ hoàn toàn không biết tôi đã thức trắng bao nhiêu đêm, không biết tôi đã phải tự cắm truyền dịch và ký giấy tờ trong bệnh viện một mình như thế nào, không biết tôi đã sợ hãi ra sao khi đi bộ từ tòa nhà văn phòng về nhà trọ lúc hai giờ sáng.
Thế nhưng qua lời kể của họ, tôi chính là đứa con gái lớn máu lạnh vô tình, lương tháng năm vạn nhưng không chịu bỏ ra ba vạn cho gia đình.
Tôi tắt điện thoại, hít một hơi thật sâu.
Nếu tôi cứ tiếp tục im lặng, phiên bản do họ bịa ra sẽ trở thành sự thật duy nhất, còn tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội cất lời.
Tôi bỗng nhớ lại câu nói của bố ở tòa án: “Chúng tôi già rồi, thực sự nuôi không nổi nữa.”
Thực sự nuôi không nổi sao?
Câu hỏi này, tôi chưa bao giờ cặn kẽ hỏi bản thân mình.
Sáu năm qua tôi cố tình không dò hỏi tình hình hiện tại của họ, chính là vì sợ bản thân lại bị cuốn vào, lại bị làm cho nghẹt thở.