VĂN ÁN:
Cha ta là một tên nhân nha tử (kẻ buôn người) ở chợ đen, còn a nương ta là đích nữ duy nhất của phủ Trấn Quốc Công bị gã bắt cóc mang về.
Khi quan sai tìm đến, gã hoảng loạn chạy trốn rồi sa chân rơi xuống vách núi.
Ta và a nương đang điên điên dại dại được đưa về ngôi nhà tường cao cửa rộng của Ôn gia.
Nương tinh thần thất thường, vừa thấy ta liền sợ hãi la hét, ra sức xô đẩy: “Ta chưa từng sinh ra nghiệt chủng của kẻ đó!”
Ngoại tổ phụ giận đến run rẩy: “Ôn gia không dung thứ cho loại dã chủng này.”
Ngay đêm đó, ta bị nhét vào xe ngựa, đưa đến Nam Sơn thư viện ở ngoại thành, nơi học hành của toàn con em vương thân quý tộc.
Tên tiểu bá vương trong thư viện đè đầu ta xuống một góc thiện đường (nhà ăn), đẩy bát cơm trộn thịt vụn vốn dùng để nuôi chó ngao đến trước mặt ta.
“Cha ngươi là con chuột cống rãnh, ngươi cũng chỉ xứng ăn thứ này.”
Ta cúi đầu nếm thử một miếng.
Rồi lại vô dụng mà rơi nước mắt.
Trước kia ở trong thôn, đến cả chiếc bánh trấu bánh cám cũng phải đếm từng miếng mà ăn.
Không ai nói cho ta biết, hóa ra cơm cho chó ngao… lại có thể ngon đến nhường này.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận