Trong cung yến, hoàng hậu nhất thời nổi hứng.
Người sai cung nhân giấu một cây trâm hoa ngọc lan trong Ngự Hoa Viên, rồi bảo ta và tỷ tỷ đi tìm.
Ai tìm được trâm trước, người đó sẽ được lập làm chính phi của thái tử.
Người còn lại sẽ được chỉ hôn cho Cửu hoàng tử cô độc, không được sủng ái.
Kiếp trước, ta tìm được cây trâm ấy, vui mừng hớn hở gả vào Đông Cung.
Đến đêm động phòng ta mới biết, cây trâm đó là thái tử đặc biệt làm riêng cho tỷ tỷ.
Hắn đã sớm nói cho tỷ ấy biết vị trí giấu trâm.
Chỉ vì tỷ tỷ vốn mù đường, đi nhầm hướng, nên cơ duyên mới rơi vào tay ta một cách oái oăm.
Thái tử ôm đầy oán hận, ngay đêm đó đã giày vò ta đến mức không xuống nổi giường.
Sau này, chấp niệm của hắn càng không thể dứt, hắn dùng đủ mọi cách dây dưa với tỷ tỷ.
Hai người bọn họ cứ vướng víu nhau hơn nửa đời.
Còn ta bị giam trong Đông Cung lạnh lẽo, u uất mà chết.
Mở mắt lần nữa, ta trở về đúng ngày cung yến.
Thấy tỷ tỷ sắp đi nhầm đường, ta vội bước lên chặn tỷ ấy lại:
“Bên kia tối quá, tỷ tỷ nhường con đường có ánh trăng này cho ta được không?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận