Phu quân từ trước đến nay không để ta đụng tay làm việc gì, nhưng ban đêm lại luôn dỗ dành ta làm đến chết đi sống lại.
Ta không hiểu nổi.
Cho đến khi phát hiện chàng lén giấu bức chân dung nhỏ của đích tỷ ta.
[Tuyệt quá! Nữ phụ cuối cùng cũng biết người nam chính yêu là đích tỷ của cô ta rồi!]
[Nam chính mỗi ngày cho nữ phụ cả đống ngân phiếu, bảo tiêu không hết thì không được về nhà, là vì hận thấu xương nữ phụ, không muốn ở chung một phòng với cô ta. Ban đêm hành hạ nữ phụ đến ngất đi cũng là vì lý do này!]
[Ác nỗi nữ phụ tham tài hám sắc, độ chậm tiêu vô cực, hành động mang đầy sự hận thù của nam chính, lại khiến cô ta sướng rơn.]
[May mà nữ phụ có tính đố kỵ nặng, lúc hạ độc định hại chết đích tỷ, bị nam chính một kiếm phong hầu, hả dạ ghê luôn~]
Đố kỵ sao?
Ta lại chẳng hề thích Phó Trường Dật.
Ta cất kỹ bức chân dung nhỏ, chạy đến thư phòng tìm Phó Trường Dật để bàn chuyện hòa ly.
Lại không cẩn thận ngã vào lòng chàng, môi sượt qua khóe miệng chàng.
Đang định đứng lên.
Phó Trường Dật siết chặt eo ta, ánh mắt nóng bỏng, hơi thở rực lửa hôn lấy ta.
Lúc mở miệng, giọng chàng khàn đặc:
“Nàng bôi gì trên môi vậy? Nóng quá.”
Ta: “?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận