Chương 3 - Giữa Mùa Xuân Chạm Mặt
Chàng khẽ nhúc nhích cánh mũi, yết hầu cuộn lên.
Sau đó từ từ quay đầu lại.
Cả khuôn mặt đỏ lựng.
Cứ như phải chịu một nỗi nhục nhã kỳ lạ nào đó.
Tức giận đến tột cùng.
Khàn giọng nói:
“Nàng đánh thêm cái nữa xem.”
Hả?
Khiêu khích sao?
Đánh phu quân vốn đã là trọng tội.
Đánh Thế tử phu quân, thì đúng là tội chồng thêm tội.
Ta đâu có ngu mà mắc mưu chàng.
Ta lạnh lùng:
“Cũng đâu phải cố ý đánh chàng, dù sao thì ta cũng muốn hòa ly.”
**05**
Ánh mắt Phó Trường Dật đột nhiên tối sầm như lửa.
“Đừng hòng.”
“Giữa chúng ta, chỉ có ta chết hoặc nàng chết, không có hòa ly!”
Nói xong cũng không cho ta cơ hội mở miệng.
Đẩy ta ngã xuống giường.
Đè lên môi ta hôn ngấu nghiến.
Môi lưỡi bá đạo lại dồn dập.
Hai cánh tay siết chặt lấy eo ta.
Cứ như muốn khảm ta vào trong cơ thể chàng vậy.
Ta bị hôn đến không thở nổi.
Cắn mạnh vào môi Phó Trường Dật.
Muốn chàng bị đau mà buông ra.
Phó Trường Dật khựng lại một khoảnh khắc.
Vẫn không chịu buông tha ta.
Vị máu tanh lan tỏa giữa răng môi.
Ánh mắt Phó Trường Dật càng thêm tối tăm, rực lửa.
Đạn mạc lập tức bùng nổ:
[Nam chính đã nói chỉ có tang ngẫu rồi, nữ phụ nghe không hiểu nam chính đang muốn cô ta chết sao? Sao cô ta còn dám chọc giận nam chính chứ?]
Ta sợ tới mức run lẩy bẩy trong lòng.
Thôi bỏ đi.
Nữ tử thức thời mới là trang tuấn kiệt, không ăn thiệt thòi trước mắt.
Nếu chỉ có chết mới có thể rời khỏi chàng, vậy thì ta sẽ lén bỏ trốn.
Ta thả lỏng sức lực, không giãy giụa nữa.
Cảm nhận được sự ngoan ngoãn của ta.
Phó Trường Dật cũng dừng lại.
Ánh mắt trầm trầm nhìn chằm chằm ta.
Ta tỏ thái độ mềm mỏng:
“Vừa nãy bị chàng hôn đến ngộp thở nên mới cắn chàng.”
Phó Trường Dật liếm môi.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt đi vệt máu dính trên môi ta.
“Hôn nàng mà nàng còn dám cắn ta, nàng dạo này giỏi thật đấy.”
Ta: “…”
“Những lời ta vừa nói, nàng đều hiểu cả rồi chứ?”
Ta chớp chớp mắt.
“Hiểu rồi, sau này sẽ không nhắc đến chuyện hòa ly nữa.”
“Vậy thì tốt, còn dám nói những lời ta không thích nghe, coi chừng ta phạt nàng.”
Nói xong, chàng đắp lại góc chăn trên vai ta cho cẩn thận.
“Ngủ ngon đi, ta cũng ngủ đây.”
Phó Trường Dật thổi tắt nến, tự mình nằm sát ra mép giường, dường như cố ý tránh xa cơ thể ta.
Nhưng ta chẳng hề có chút buồn ngủ nào.
Trước đây, ta luôn thấy Phó Trường Dật đối xử với ta không tệ.
Nhưng vừa nãy, chàng lại nói chỉ cần ta nói những lời chàng không thích nghe, chàng sẽ phạt ta.
Vậy sức chịu đựng của chàng dành cho ta cũng thấp quá rồi.
Hơn nữa ta bỗng nhận ra.
Trước kia ngoại trừ lúc cần thiết phải chung chăn gối vợ chồng, ngày thường chàng cũng không muốn chạm vào ta.
Ngủ tít tận ngoài mép, cũng không sợ ban đêm trở mình rớt xuống đất.
Sáng hôm sau.
Đích mẫu phái người gọi ta về phủ.
Phó Trường Dật vốn định ra ngoài bàn việc với hảo hữu.
Thấy vậy, lập tức sai tiểu đồng truyền lời cho bạn đổi ngày, chàng muốn đi cùng ta.
Chàng nói biết đích mẫu không thích ta, sợ ta về nhà một mình sẽ bị đích mẫu ức hiếp.
Ta đúng là sợ đích mẫu gây khó dễ, nên đồng ý.
Đến nhà.
Đích mẫu gọi ta ra một góc nói chuyện riêng.
Bà ta nói phu quân của đích tỷ mới mất, trong lòng u uất, bảo ta về nhà nhiều hơn để trò chuyện cùng đích tỷ.
Nhưng đích tỷ trách ta chia sẻ sự sủng ái của cha, từ nhỏ đã có quan hệ không tốt với ta.
Sau này ta đi trang viên, hai chúng ta lại càng chẳng có qua lại gì.
Ta không thấy mình có gì để nói với đích tỷ cả.
Nhưng ta cứ đồng ý cái đã.
Tự nhủ trong bụng, tới lúc đó có đến hay không, còn chẳng phải do ta quyết sao.
Từ phòng đích mẫu bước ra, ta đi ra sảnh trước tìm Phó Trường Dật.
Vừa bước đến ngoài cửa.
Liền nghe thấy giọng nói trầm ổn, mạnh mẽ của Phó Trường Dật vang lên từ trong phòng.