Chương 11 - Giữa Mùa Xuân Chạm Mặt
Những dòng đạn mạc vắng bóng đã lâu lại lần nữa xuất hiện.
[Cú sốc lớn quá! Đã bảo là trừng phạt mà thế quái nào lại thành trận chiến trên giường thế này!]
[Nữ phụ ăn sung mặc sướng quá đi mất! Nước mắt ghen tị chảy dãi từ khóe miệng tôi đây này.]
[Có gì mà ghen tị chứ, trước đây rõ ràng nam chính thà tự mình giải quyết, cũng không muốn chạm vào nữ phụ nhiều, rõ ràng là không yêu nữ phụ.]
[Lầu trên à, ăn nói bớt xà lơ đi được không? Nam chính rõ ràng là xót nữ phụ hồi đó thể chất yếu ớt, cơ thể không chịu nổi liều lượng sung sướng quá tải, nên mới kiềm chế bản thân, chỉ dám nếm thử thôi!]
[Nam chính cứ hễ nhìn thấy nữ phụ là muốn làm chuyện ngượng ngùng với cô ấy, trước kia hay để nữ phụ ra ngoài chơi, ngoài việc muốn nữ phụ vui vẻ, quan trọng nhất là sợ mình mất kiểm soát làm nữ phụ mệt lả đi đấy.]
[Đúng vậy, đừng có tung tin đồn nhảm về nam chính nữa, nam chính theo đuổi vợ mệt lắm đó.]
…
Nhìn những dòng chữ chạy cuồn cuộn trên không trung, ta đọc đi đọc lại, trong lòng thỏa mãn vô cùng.
Ta cười tươi với Phó Trường Dật:
“Ta đã sớm biết chàng rất yêu ta rồi.”
“Còn nữa, sau này chàng có muốn ta thì cứ nói thẳng, đừng có làm bẩn tay mình nữa, ta… rất thích thân mật với chàng.”
Phó Trường Dật khựng lại, đôi mắt sáng bừng, khóe môi cong lên:
“… Đa tạ phu nhân đã sủng ái.”