Ta không phải là một Thái tử phi thông minh.
Ta không nhìn ra được Bùi Lẫm cưới ta chỉ vì khó cãi thánh chỉ, cũng chẳng nhìn thấu được người hắn yêu sâu đậm thực chất là nữ mưu sĩ bên cạnh hắn.
Thế nên kiếp trước, sau khi gả vào hoàng gia, ta sống chẳng hề tốt đẹp.
Hắn tôn trọng ta là Hoàng hậu nhưng lại giao quyền quản lý lục cung cho Quý phi.
Hắn phong con trai ta làm Thái tử, nhưng đến phút lâm chung lại lập con trai của Quý phi lên làm Tân đế.
Hắn chỉ nói:
“A Tự ngu ngốc, để nàng làm Thái hậu thì ngai vàng này ngồi không vững đâu.”
Còn Quý phi lại thông minh, con trai của nàng ta đương nhiên cũng sẽ khác.
Cứ như vậy, ta trở thành vị Hoàng thái phi bị người người chê cười, con trai ta cũng bị đẩy đến nơi biên ải xa xôi, rồi chết yểu.
Ngày hung tin truyền đến, còn kèm theo một bức huyết thư, chữ nào chữ nấy như rỉ máu:
“Mẫu hậu, hóa ra phụ hoàng thực sự không hề yêu thương hai mẹ con ta.”
Ta đau buồn quá độ mà chết.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta đã quay lại đúng ngày Đế Hậu đang mỉm cười định đoạt hôn sự giữa ta và Bùi Lẫm. Lần này, ta quỳ xuống trước một bước, kiên định nói:
“Hôn ước năm xưa chẳng qua chỉ là lời nói gió bay. Nương nương, một mối hôn sự như vậy, thần nữ vẫn còn một cọc nữa.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận