Ngày đầu tiên được đón về nhà hào môn, tôi đột nhiên nhìn thấy mấy dòng bình luận bay lơ lửng giữa không trung.
【Hu hu hu… Con gái cưng của tui đáng thương quá, vừa được nhận về đã bị đem đi lưu đày rồi.】
【Còn phải nói sao, tống sang châu Âu du học, mỗi tháng chỉ cho 10 vạn tệ (khoảng 350 triệu VNĐ) tiền tiêu vặt, lễ tết cũng không cho về, ném tiền ra để đuổi đi đây mà.】
【Rõ ràng cô bé chỉ cần tình yêu thương của bố mẹ thôi mà, đám bố mẹ hào môn này không hiểu hay cố tình không hiểu vậy!】
Tôi nhìn chằm chằm vào không khí mất ba giây, cứ tưởng mình phát điên rồi.
Giây tiếp theo, người mẹ ruột chưa từng gặp mặt của tôi siết chặt chiếc khăn tay, hốc mắt hơi đỏ bước tới: “Con gái, bố mẹ đã sắp xếp trường học ở Thụy Sĩ cho con rồi, tuần sau sẽ đi. Con đừng nghĩ ngợi nhiều, bố mẹ chỉ muốn con được ra ngoài mở mang tầm mắt thôi…”
Người bố cũng với vẻ mặt đầy áy náy đưa cho tôi một tấm thẻ đen: “Tiền tiêu vặt mỗi tháng tạm thời là 10 vạn, không đủ thì cứ nói.”
Tôi: ???
10 vạn? Lại còn là “tạm thời”? Đi châu Âu? Cái này mà gọi là lưu đày á???
Đây đâu phải là gia đình nguyên thủy bi thảm của tôi, đây rõ ràng là cuộc sống mà trong mơ trúng số độc đắc tôi cũng không dám nghĩ tới!
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận