Chương 7 - Cuộc Sống Mới Từ Hào Môn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi sống ở cô nhi viện mười năm, loại ánh mắt nào mà chưa từng thấy.

Thiện ý có, thương hại có, chán ghét có, thờ ơ có.

Ánh mắt Lâm Uyển Thanh nhìn tôi lúc này, tôi hiểu quá rõ.

Đó là ánh mắt không tín nhiệm.

【Tôi chịu hết nổi rồi, kỹ năng diễn xuất của con giả mạo này có thể ẵm giải Oscar rồi đấy.】

【Mẹ ruột mà dùng ánh mắt này nhìn con gái mình sao? Bà có xứng đáng làm mẹ không?】

【Từ lúc con gái về nhà đến giờ, cặp bố mẹ này đã ôm con bé một cái nào chưa? Đã nói được một câu ‘bố mẹ yêu con’ chưa? Chẳng có gì cả!】

【Mạnh Nam Duyệt cô giả vờ cái gì, thư đe dọa chính là do cô tự viết chứ gì!】

【A a a a a tức chết tôi rồi, con gái à, mau phản đòn đi!!!】

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào Mạnh Hoài Viễn.

“Bố, nếu bố mẹ nghi ngờ bức thư này do con viết, có thể báo cảnh sát, để cảnh sát đến giám định chữ viết và dấu vân tay.” Tôi gằn từng chữ, “Chuyện con không làm, con sẽ không nhận.”

Ánh mắt Mạnh Hoài Viễn hơi khựng lại.

Cơ thể Mạnh Nam Duyệt thì cứng đờ trong tích tắc.

Báo cảnh sát? Giám định chữ viết? Dấu vân tay? Rõ ràng cô ta chưa từng nghĩ đến bước này.

Mấy thứ thư đe dọa thế này, một khi đã báo cảnh sát, việc điều tra quá dễ dàng.

Cô ta là một thiên kim hào môn mười tám tuổi, nếu thực sự làm ầm lên để cảnh sát đến tận nhà, người mất mặt là nhà họ Mạnh, người chịu thiệt thòi chính là cô ta.

“Không được!” Quả nhiên Lâm Uyển Thanh là người đầu tiên phản đối, “Không thể báo cảnh sát! Chuyện này mà truyền ra ngoài, thể diện nhà họ Mạnh để đâu? Danh tiếng của Duyệt Duyệt còn cần không?”

Mạnh Hoài Viễn trầm ngâm giây lát, cũng gật đầu: “Uyển Thanh nói đúng, chuyện trong nhà giải quyết trong nhà, đừng làm ầm ra ngoài.”

Ông ta nhìn tôi, giọng điệu dịu đi một chút: “Khinh Ảnh, không phải bố nghi ngờ con, chỉ là chuyện này xảy ra quá trùng hợp. Con cũng đừng nghĩ ngợi nhiều, cứ đi Thụy Sĩ học trước đi, chuyện này người nhà sẽ xử lý.”

Quá trùng hợp?

Đương nhiên là trùng hợp rồi. Vì có kẻ đang cố tình sắp xếp mà lại.

Nhưng tôi không biện bạch thêm nữa, vì chẳng có ý nghĩa gì.

Mạnh Hoài Viễn ngoài miệng nói không nghi ngờ tôi, nhưng ông ta không hề nói đỡ cho tôi nửa lời, không nói với Mạnh Nam Duyệt rằng “Duyệt Duyệt, đừng tùy tiện nghi ngờ chị con”, ông ta thậm chí còn không yêu cầu Mạnh Nam Duyệt đưa ra bất kỳ bằng chứng nào.

Sự “không nghi ngờ” của ông ta, còn tổn thương người khác hơn cả sự nghi ngờ.

Bởi vì điều đó chứng tỏ, trong thâm tâm ông ta, tôi thậm chí còn không có tư cách để được hoài nghi.

Tôi chỉ là một người dưng cần phải “tống đi” cho xong chuyện, tôi đi rồi thì nhà cửa sẽ yên tĩnh.

“Vâng, con sẽ đi Thụy Sĩ trước.” Tôi đáp, “Nhưng bố à, con xin nhắc lại một lần nữa, chuyện này không liên quan đến con.”

Nói xong, tôi quay người bước lên lầu.

Phía sau lưng vang lên tiếng khóc thút thít yếu ớt của Mạnh Nam Duyệt và tiếng dỗ dành xót xa của Lâm Uyển Thanh, giống như một bộ phim gia đình đầm ấm, mà tôi là khán giả không nên có mặt ở đó.

Về đến phòng, tôi đóng cửa lại, tựa lưng vào cửa, ngửa cổ nhìn trần nhà.

Trong lòng thực sự rất bình tĩnh.

Chỉ là hốc mắt hơi cay cay.

Chắc là do hôm nay gió to quá.

【Con gái ơi…】

【Các chị em đừng nói nữa, tôi muốn khóc.】

【Cặp bố mẹ này thực sự không xứng đáng có một đứa con gái tuyệt vời như thế.】

【Ảnh Ảnh cứ đi Thụy Sĩ đi, rời khỏi cái nhà này, sau này cho họ hối hận chết luôn!】

11

Đạn mạc cứ bay, còn tôi thì mỉm cười.

Cười một lúc, hốc mắt lại đỏ lên.

Nhưng tôi không để nước mắt rơi xuống.

Mạnh Khinh Ảnh, từ hôm nay trở đi, mày không còn đường lui nữa rồi.

Buổi chiều, thư ký của Mạnh Hoài Viễn gọi cho tôi vài cuộc điện thoại, nói chuyện căn hộ vẫn đang được giải quyết, bảo tôi đến Thụy Sĩ cứ ở tạm khách sạn trước, chi phí sẽ do công ty chi trả.

Chuyến bay cũng được lùi từ 8 giờ tối nay sang 10 giờ sáng mai.

Tôi đồng ý, trong lòng thừa biết những “sự cố” này đa phần cũng là kiệt tác của Mạnh Nam Duyệt.

Cô ta muốn tôi trước khi đi vẫn phải ở lại nhà thêm một chút, tiếp tục chịu đựng sự giày vò, tốt nhất là ép tôi làm ra chuyện gì đó không thể cứu vãn, như vậy cô ta mới có thể đóng đinh tôi vào vị trí “kẻ xấu” một cách triệt để.

Tiếc thay, cô ta tính nhầm rồi.

Tôi sẽ không cho cô ta cơ hội đó.

Trập tối, Chu Mộ Trì đến.

Anh ta lái một chiếc Maybach màu đen đỗ trước cửa nhà họ Mạnh. Lúc người hầu vào thông báo, Mạnh Nam Duyệt đang “yếu ớt” húp canh trong phòng khách.

Nghe thấy Chu Mộ Trì đến, mắt cô ta sáng rực lên, nhưng rất nhanh đã trở lại bộ dạng ốm yếu, đặt bát xuống, lấy khăn tay lau khóe miệng, giọng nói yếu ớt như gió thổi là bay: “Mộ Trì đến rồi à? Cho anh ấy vào đi.”

Chu Mộ Trì bước vào phòng khách, tay xách một túi quà được bọc tinh xảo, quét mắt nhìn một vòng tất cả những người có mặt, cuối cùng dừng lại ở Mạnh Nam Duyệt.

“Nghe dì nói em không khỏe à?” Anh ta hỏi, giọng nhàn nhạt.

Hốc mắt Mạnh Nam Duyệt lập tức đỏ hoe: “Mộ Trì, em không sao, chỉ là… chỉ là hơi khó chịu một chút.”

Vừa nói, tay cô ta vừa bất giác đặt lên bụng, động tác mang đầy hàm ý.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)