Chương 6 - Cuộc Đời Thay Đổi Từ Một Cái Nắm Tay

🔥 Mời bạn theo dõi page Hoa Rơi Bên Mộng để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Duy chỉ có một lợi ích nho nhỏ: sau khi yêu đương, Giang Viên bớt đề phòng tôi.

“Yên Yên, đây là tài liệu thi đấu mà Lục Tự nhờ được một đàn anh đại học bảo gửi, em xem có dùng được không.”

“À còn nữa, chuyện của chị với Lục Tự, em tuyệt đối đừng nói với ba mẹ nhé.”

Rõ ràng, vế sau mới là mục đích.

Nhưng ít nhất, nữ chính lại chủ động lấy lòng tôi!

Có lẽ vị trí của tôi trong thế giới này thật sự vững chắc hơn rồi?

Khi tôi còn đang âm thầm suy đoán, hệ thống lạnh nhạt lên tiếng:

“Quan hệ với nữ chính không nằm trong phạm vi nhiệm vụ của ngươi.”

“Hơn nữa, hệ thống đã kích hoạt chức năng tra cứu thành tích. Từ giờ, kết quả mỗi lần thi giữa kỳ, cuối kỳ, thậm chí cả kiểm tra tháng, đều sẽ được so sánh và xếp hạng cùng toàn bộ học sinh trong tỉnh. Mà kết quả cuối năm lớp 10 của ngươi, đứng thứ 15 toàn tỉnh.”

… Rất tốt. Thế là tôi liền đăng ký toàn bộ các lớp phụ đạo hè.

Ngày nào cũng học đến 10 giờ đêm, tài xế đến đón về.

Ai ngờ trên đường về lại thấy Giang Viên cùng Lục Tự đang hút thuốc trong công viên.

Tôi bảo tài xế dừng xe, xuống đi bộ lại gần, còn chưa đến nơi đã gọi to:

“Chị ơi, ”

Chỉ thấy Giang Viên vội vàng dập điếu thuốc dưới chân.

Ngược lại, Lục Tự chẳng hề kiêng dè, nghe thấy tiếng tôi còn vẫy tay chào:

“Chào em vợ!”

Thật sự khiến tôi chỉ muốn cho hắn một đấm.

Tôi chẳng thèm để ý, chỉ quay sang Giang Viên:

“Chị, em vừa học xong, mình về nhà đi, kẻo mẹ lo.”

Giang Viên không đáp, trước tiên nhìn sang Lục Tự, như thể chờ hắn gật đầu.

Tôi bèn thản nhiên bổ sung:

“Chị cũng có thể ở lại, nhưng nếu mẹ hỏi, em sẽ nói là em không biết gì hết.”

Vừa nghe câu này, Giang Viên như bị giẫm đuôi, nổi nóng:

“Ý gì đây? Phó Yên, em dám uy hiếp tôi à?”

Lúc này Lục Tự kéo cô ta sát vào, ghé tai thì thầm đầy âu yếm:

“Bảo bối, đừng chấp với em ấy. Em về trước đi, anh sẽ khiến em vợ công nhận anh là anh rể.”

Nghe thêm nữa chắc tôi ói mất.

Cuối cùng, Giang Viên miễn cưỡng theo tôi về.

Trước khi đi, cô ta còn bịn rịn gọi “Tự Tự” đầy lưu luyến.

Trên đường, tôi không nhịn được hỏi vì sao cô ta lại thích Lục Tự.

Ban đầu cô ta không buồn để ý, nhưng lát sau khẽ nói:

“Phó Yên, tôi ghét em, em biết mà. Em cái gì cũng tốt, còn tôi trong nhà lại chỉ là dư thừa.”

“Lục Tự cũng giống tôi. Trong nhà hắn, hắn cũng chỉ là dư thừa. Ở bên hắn, tôi không cần phải gắng gượng gì cả.”

Nói xong, cô ta im lặng.

Đến gần cửa nhà, tôi nghe rõ tiếng cô hít sâu một hơi phía sau.

Đêm đó, trước khi ngủ, tôi ngẫm lại câu nói của cô ta.

Kiếp trước, tôi cũng từng là “người dư thừa” trong gia đình.

Trước khi em trai chào đời, tôi và mẹ bị ba đánh chửi như cơm bữa. Sau khi có em trai, tôi càng thành đối tượng để cả nhà trút giận.

Vì vậy tôi cố gắng chứng minh bản thân: giành việc rửa bát, nấu cơm, giặt quần áo, dọn dẹp, lại còn học hành thật tốt.

Nhưng dù làm gì, họ vẫn coi tôi là gánh nặng.

Chỉ duy nhất một lần họ thấy tôi “có giá trị”, chính là khi quyết định bán tôi đi.

Người buôn người ở Miến Điện trả giá năm mươi vạn.

Vậy nên khi Giang Viên nói vì tôi giỏi giang mà khiến cô ta thành kẻ thừa, tôi không thể đồng tình.

Tôi cũng chẳng cần mang gánh nặng “làm cô ta tổn thương” vì chính nỗ lực của mình!

7

Bước sang lớp 11, mối quan hệ tình cảm của Giang Viên và Lục Tự đột nhiên lan khắp trường.

Chỉ là, trong cái “chuyện tình” đó, tôi cũng bị lôi vào.

“Em gái của Giang Viên, em vợ của Lục Tự, thủ khoa toàn trường.”

Tin đồn lan truyền khắp nơi. Ban đầu tôi chẳng buồn để tâm.

Nhưng không ngờ, chính Giang Viên lại chủ động tìm đến tôi, cười nhạt châm chọc:

“Phó Yên, em thật hèn hạ, ngay cả tình cảm của tôi và Tự Tự mà em cũng phải bám vào cho có phần.”

Nghe xong tôi thật sự cạn lời.

Cái quái gì vậy? Cô ta tưởng mình là minh tinh hạng A chắc?

Nhưng tôi cũng bắt đầu thấy tò mò.

Hai người họ công khai yêu đương thì có liên quan gì đến tôi mà cứ phải kéo tên tôi vào?

Tan học, tôi đã hiểu lý do.

Tôi vừa cầm sổ tay ôn bài vừa đi ngang qua bàn bida trong trường, liền thấy Giang Viên ngồi trên bàn, còn Lục Tự thì kẹp cây cơ giữa hai chân cô ta, chuẩn bị đánh bi.

Xung quanh đám bạn học reo hò cười đùa.

Thấy cảnh đó, tôi thầm nhủ một câu: “6”.

Vốn định mặc kệ mà rời đi.

Nào ngờ phía sau vang lên tiếng huýt sáo:

“Em vợ đừng đi mà, coi anh rể một cơ vào lỗ nè!”

Ngay lập tức là tiếng cười ầm ĩ của đám con trai.

Cái trò đùa tục tĩu như vậy, tôi không biết Giang Viên thật sự không hiểu, hay là giả vờ không hiểu.

Tôi quay đầu lại, thấy cô ta vẫn ngồi yên, phối hợp theo động tác đánh bi của Lục Tự, hai tai đỏ bừng trước tiếng cười la ó.

Tôi bước thẳng đến bên bàn, giơ tay tát Lục Tự một cái.

Tiếng cười xung quanh lập tức im bặt.

Lục Tự sững sờ, cây cơ vẫn còn cầm chặt trong tay.

Báo cáo Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)