Chương 5 - Cuộc Đời Thay Đổi Từ Một Cái Nắm Tay

🔥 Mời bạn theo dõi page Hoa Rơi Bên Mộng để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Không ngoài dự đoán, tôi đạt điểm tuyệt đối, vững vàng thủ khoa tỉnh trong kỳ thi trung học.

Khi biết kết quả, tôi lại chẳng thấy chút xúc động nào.

Kiếp trước, tôi cũng từng đỗ thủ khoa cấp huyện.

Khi chính quyền xã mang giấy khen cùng phong bì ba nghìn tệ đến tận nhà, cha mẹ tôi chỉ chăm chăm nhìn vào số tiền trong phong bì.

Đợi họ đi rồi, tôi ngập ngừng nói với ba:

“Có thể lấy hai trăm mua cho con một bộ quần áo mới không? Mấy bộ trên người toàn đồ họ hàng bỏ lại, chẳng cái nào vừa người nữa rồi.”

Ba không nói gì, mẹ thì vung tay tát mạnh sau đầu tôi:

“Có học cũng học ngu ra rồi hả? Có tiền cũng không thể tiêu hoang như vậy! Quần áo kia còn mặc được.”

Vậy là tôi chẳng có nổi bộ quần áo mới.

Mùa hè chuẩn bị vào cấp ba, tôi phải đi làm thuê ở làng, còn ba mẹ thì đưa em trai vào thành phố ăn McDonald’s.

Hiện tại tôi đã cho bản thân thêm được ba năm tuổi thọ.

Phó gia có một đứa con nuôi đỗ thủ khoa thành phố, nên anh trai Phó Diện Hành lập tức bận rộn lo liệu tiệc mừng cho tôi.

Chỉ là, chuyện này càng khiến Giang Viên thêm lúng túng ,  nỗ lực cuối cùng trước kỳ thi của cô ta gần như chẳng mang lại tác dụng gì.

May mà trong bữa tiệc, người lớn đều có chuyện riêng, còn tôi chỉ là cái cớ để khoe, nên chẳng mấy chốc không ai quan tâm đến thành tích thi cử nữa.

Giang Viên im lặng từ đầu đến cuối.

Tìm được cơ hội, tôi định nhân lúc này làm dịu không khí, nhưng chưa kịp mở lời, cô ta đã ngẩng cao cằm, nghiến răng nói:

“Phó Yên, chắc em hả hê lắm nhỉ?”

“Bây giờ em là công chúa cao quý, có tình yêu của cả gia đình, có thành tích tốt nhất. Còn tôi chỉ là cái nền cho em mà thôi!”

“Nhưng em sẽ không may mắn mãi đâu! Tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về tôi!”

Tôi chỉ còn biết thở dài bất lực.

Nữ chính này đúng là có khuynh hướng “điên rồ”.

Có những người, cả đời sẽ chẳng bao giờ nhận ra những gì họ đã có.

Ví dụ như Giang Viên.

Dù kết quả thi trung học của cô ta tệ hại, nhưng cuối cùng vẫn cùng tôi bước vào ngôi trường tư thục hàng đầu thành phố.

Nơi đây, ngoài chương trình văn hóa cơ bản, học sinh còn có thể trực tiếp kết nối với các đề tài nghiên cứu từ những trường đại học hàng đầu thế giới.

Mà muốn vào đây, chỉ có hai loại người: một là top mười toàn thành phố, hai là con cháu thế gia.

Trong mắt bạn bè cùng lớp, tôi thuộc loại thứ nhất, còn Giang Viên là loại thứ hai.

Phó gia đã cho Giang Viên đủ cơ hội, đủ nền tảng, đủ tài nguyên và mối quan hệ. Thế nhưng cô ta lại hoàn toàn không nhận ra.

Không những không bị ai khinh rẻ vì xuất thân là con nuôi, mà chỉ riêng điều đó thôi cũng khiến Giang Viên thay đổi rất nhiều.

Cô ta trở thành “nữ thần cao lãnh” của trường.

Rồi chẳng bao lâu, cô ta có người yêu.

6

Đó chính là Lục Tự ,  nam sinh khiến Giang Viên trong nguyên tác tự mình sa ngã.

Hắn là một kẻ ăn chơi nổi tiếng trong trường trung học của chúng tôi.

Mẹ hắn vì trầm cảm mà tự sát, cha hắn thì tái hôn, sau đó liền bỏ mặc hắn trong trường, chẳng đoái hoài gì nữa.

Công bằng mà nói, hắn thực sự rất điển trai. Vẻ gầy gò u ám pha chút bất cần khiến người khác lầm tưởng hắn có khí chất của một nghệ sĩ.

Nhưng thực chất, hắn chỉ là một kẻ điên.

Trong nguyên tác, Giang Viên gặp Lục Tự khi học lớp 11.

Vì hắn mà cô sa sút thảm hại: bỏ bê học hành, hút thuốc, uống rượu, xăm trổ…

Nhưng không đúng rồi!

Rõ ràng phải đến năm lớp 11 mới xảy ra chuyện, sao mới nửa học kỳ lớp 10 đã xuất hiện rồi?!

Tôi vội hỏi hệ thống.

Nó lạnh nhạt trả lời:

“Còn 932 ngày nữa là đến kỳ thi đại học.”

… Tôi thật sự muốn chửi thề.

Nhưng sự việc đã xảy ra, tôi bắt buộc phải nghĩ cách ứng phó thôi.

Tôi ngồi ngẫm lại đoạn tình cảm của Giang Viên và Lục Tự trong nguyên tác.

Có hai sự kiện lớn:

Một là Giang Viên vì Lục Tự mà bỏ kỳ thi đại học, cả hai cùng nhau chạy tới Đại Lý, mong tìm một cuộc sống tự do.

Hai là Giang Viên mang thai, một mình từ Đại Lý quay về Phó gia, khiến mẹ Phó tức giận đến mức bị đột quỵ.

Nhưng cả hai chuyện đó đều còn quá xa.

Mà với mối quan hệ của tôi và Giang Viên, nếu cô ta quyết tâm bỏ trốn, tôi chắc chắn không thể ngăn nổi.

Điều tôi nhất định phải ngăn, là những sự kiện dây chuyền sau đó! Nhất là, Phó gia không thể vì cô ta mà có bất kỳ ai bị thương tổn!

Vậy nên ngoài việc học, tôi cũng để mắt đến tiến triển tình cảm của Giang Viên.

May thay, suốt năm lớp 10, hai người bọn họ vẫn chỉ dừng ở mức thăm dò.

Giang Viên bắt đầu lăng xăng trong bếp, mỗi ngày nấu nướng để mang cho Lục Tự hộp cơm trưa.

Còn Lục Tự, chỉ cần cô ta nấu cho hắn một bát cháo trắng thôi, hắn cũng thấy như được ban ân huệ.

Đúng là loại “đầu óc toàn tình yêu, không chữa nổi”.

Báo cáo Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)